Tổng Giáo Phận Hà Nội

Thứ Bảy 19.05.2012

Canh cánh bên lòng

Email In

Phan văn Phước

Một ngày mà ngỡ ''thiên thu''! (1)

Buồn đi giữa phố còn mù hơi sương

Lang thang trên các nẽo đường

Nghe lòng xao xuyến, vấn vương, bùi ngùi...!

Nhớ từng ngày tháng buồn vui

Đồng cam, cộng khổ, ngọt bùi có nhau!

Mười lăm thu ấy qua mau (2)

Tình duyên nào có nhạt màu ái ân!

Xa xôi mà vẫn thấy gần

Để rồi lạnh lẽo, tủi thân cô phòng!

Đêm dài bên ngọn đèn chong...

Người ơi, có thấu nỗi lòng quạnh hiu?

Người đi, Phố Cũ buồn thiu (3)

Dù cho thiên hạ dập dìu bên nhau!

Người đi có hẹn về mau

Như thuyền xa bến, con tàu ra khơi

Mặc cho mây nước tuyệt vời

Vẫn yêu bến cảng ngàn đời nhớ mong!

Người đi, canh cánh bên lòng!

Bao đêm chờ đợi, thư phòng buồn thiu!

Nằm nghe ngọn gió hắt hiu

Tưởng như người đến nuông chìu, ủi an!

Giật mình thì mộng vỡ tan!

Người đi, còn đó cung đàn ái ân ...

____

Ghi chú:

1. ''Nhất nhật bất kiến như tam thu hề.'' Quá ít! Vợ-của-tui đi một tuần mà tui thấy ''nhất nhật bất kiến như thiên thu hề''!!! Vậy mà vẫn còn thua ''Tình trong giây phút mà thành thiên thu''!!!

2. Giờ (2012) đã ba mươi thu rồi!

3. Phố Cũ (Altstadt) rất đẹp ở Düsseldorf.


Bài mới hơn:
Bài cũ hơn:

 

TIN - BÀI NỔI BẬT