Chấp nhận chính mình – Chúa Nhật IV Mùa Vọng B

CHẤP NHẬN CHÍNH MÌNH

CHÚA NHẬT IV MÙA VỌNG – NĂM B

Lc 1, 26-38

Thiên Chúa luôn yêu thương chúng ta. Cho dù từ ngàn đời con người đã phạm tội chống lại Trời, nhưng Trời vẫn thương và tìm mọi cách để cứu lấy dòng giống loài người. Trước khi chúng ta nhận biết Thiên Chúa thì chính Ngài đã biết chúng ta. Trước khi chúng ta khấn cầu Thiên Chúa thì Ngài đã tìm cách để giúp đỡ chúng ta. Điều mà Thiên Chúa mong muốn nơi mỗi người chúng ta là sự nhìn nhận thân phận của mình mà chạy đến cùng Người.

Thiên Chúa đã chuẩn bị cho chúng ta từ trước

Bài đọc thứ nhất trích từ sách Samuel kể chuyện thánh vương Đavit. Vua Đavit thấy Hòm Bia Thiên Chúa phải để ở lều tạm thì không đành lòng. Vua lên kế hoạch xây cho Thiên Chúa một ngôi đền. Nhưng Vua đâu có ngờ, chính Thiên Chúa đang chuẩn bị cho vua một ngôi đền, một triều đại vững bền qua muôn thế hệ.

Qua miệng ngôn sứ Nathan, Thiên Chúa đã nhắc lại cho vua Đavit: Chính Thiên Chúa đã cất nhắc nhà vua lên từ một kẻ lùa chiên ngoài đồng; chính Thiên Chúa hằng luôn bên cạnh để bảo vệ nhà vua; chính Thiên Chúa đang chuẩn bị triều đại vương quyền cho nhà vua. Chính Thiên Chúa đã yêu thương, nâng đỡ và chuẩn bị cho vua Đavit trước khi nhà vua biết nghĩ đến Ngài.

Qua thư gửi tín hữu Roma, thánh Phaolô nhắc lại cho chúng ta chân lý ngàn đời ấy: “mạc khải mầu nhiệm được giữ kín từ đời đời, nhưng nay được tỏ bày”. Thánh nhân đã khẳng định lại cho chúng ta rằng: việc Ngôi Hai Thiên Chúa xuống thế làm người là để “thông báo cho muôn dân biết” điều đã có từ đời đời để cho chúng ta tin mà vâng phục Thiên Chúa.

Câu chuyện càng trở nên sáng tỏ hơn với nhân vật Maria trong bài Tin Mừng. Đức Trinh Nữ Maria là một con người bé nhỏ nơi miền quê hẻo lánh. Nhưng Thiên Chúa đã tuyển chọn Maria và chuẩn bị từ trước cho công cuộc cứu chuộc loài người của Ngài.

Thiên Chúa mời gọi chúng ta đi vào con đường của Ngài


“Mừng vui lên, hỡi đấng đầy ân sủng, Thiên Chúa ở cùng bà”. Lời thiên sứ chào trinh nữ Maria đã khẳng định rõ nét tình thương yêu của Thiên Chúa dành cho Maria. Chính Thiên Chúa đã đổ tràn ân sủng trên con người Maria; chính Thiên Chúa ở cùng Maria; chính Thiên Chúa đang đồng hành cùng Maria; chính Thiên Chúa đang mời gọi Maria bước vào huyền nhiệm của ơn cứu độ.

Thiên Chúa đã mời gọi Maria đón nhận tình thương của Ngài thay cho toàn thể nhân loại. Thiên Chúa mời gọi Maria không phải vì Maria xứng đáng với ơn cao trọng đó, nhưng vì Thiên Chúa muốn. Và nếu phải cần một sự tương xứng thì chính ơn Chúa đến để thánh hoá Maria nên xứng đáng.

Maria đã suy xét mọi sự với tất cả sự khôn ngoan của con người có trách nhiệm. Maria đã cân nhắc điều mà thiên sứ loan tin: “Việc ấy sẽ xảy ra thế nào, vì tôi không biết đến người nam”. Thế nhưng, điều khôn ngoan vĩ đại nơi con người chỉ là trò trẻ nhỏ trước nhan Thiên Chúa. Đường lối của Thiên Chúa cao vời và vượt xa những gì con người có thể suy xét. Chính bởi thế, khi được thiên sứ cho biết đó là công trình của Thiên Chúa thì Maria đã ý thức được thân phận của mình mà thân thưa cùng Chúa:“Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Người thực hiện cho tôi như lời sứ thần truyền”.

Con người cần phải chấp nhận chính mình để biết cậy dựa vào Thiên Chúa

“Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa”. Maria đã ý thức được thân phận của mình đầy yếu đuối, dòn mỏng và dễ sa ngã. Maria thấy mình chẳng đáng là gì trước nhan Thiên Chúa. Maria chỉ dám nhìn nhận mình là nữ tỳ của Chúa. Chính khi Maria nhìn nhận thân phận, vị thế của mình là lúc Thiên Chúa có cơ hội để thực hiện công trình cao cả của Ngài; chính khi Maria nhìn nhận sự trống rỗng của mình là lúc Thiên Chúa đổ tràn ân sủng trên Maria; chính khi Maria từ bỏ tất cả là lúc Thiên Chúa ban cho Maria mọi sự.

Nhân loại ngày nay đang gào thét đòi quyền tự do cho cái tôi của mình. Chính khi chủ nghĩa cá nhân lên ngôi là lúc con người rơi vào cô đơn và lạc lõng. Khi con người hét lên “Thiên Chúa đã chết”; hay khi con người la lên “tôi phải làm chủ chính tôi, chẳng có Chúa nào hết”; hoặc khi con người tự hào “bàn tay ta làm nên tất cả”… là lúc con người đang lặp lại sự điên khùng của nguyên tội Adong và Eva. Họ đang dám kiêu căng ngạo mạn với Trời. Thái độ kiêu ngạo ấy chỉ đẩy bản thân bạn xa dần Thiên Chúa. Còn Thiên Chúa thì vẫn ở đó kêu gào bạn hãy trở lại với Ngài. Thiên Chúa vẫn giang tay trên thập giá để đón chờ sự trở lại của bạn.

Điều Thiên Chúa mong mỏi là bạn nhìn nhận thân phận thật của kiếp người. Chỉ khi nào bạn thốt lên: sao tôi yếu đuối thế này! sao tôi dễ đổ vỡ thế này! sao tôi tội lỗi thế này! sao tôi không thể làm được điều tôi mong muốn thế này!… Lạy Chúa, xin cứu lấy con! thì lúc đó Thiên Chúa mới có thể đi vào trong tâm hồn bạn để nâng bạn lên.

Vâng, Thiên Chúa hằng ở bên chúng ta, hằng yêu thương và tìm mọi cách để cứu lấy chúng ta. Mùa Vọng là mùa mong chờ Chúa đến. Nhưng Chúa chỉ có thế đến được trong tâm hồn bạn, trong gia đình bạn khi bạn biết nhìn nhận thân phận của mình, biết trở về khi lầm lạc, biết chạy đến với Chúa xin Người kéo bạn lên.

Lạy Chúa, chúng con là kẻ yếu hèn. Xin Ngài hãy đến và thánh hoá chúng con.

Lm. Giuse Lê Danh Tường

Share on print
Print
Share on email
Email
Scroll to Top