Chúa cứu độ tất cả mọi người – Chúa nhật XXI Thường niên – Năm C

CHÚA CỨU ĐỘ TẤT CẢ MỌI NGƯỜI

CHÚA NHẬT XXI THƯỜNG NIÊN – NĂM C

Lc, 13, 22-30

Tháng 7 theo truyền thống người ta gọi là tháng cô hồn. Các linh hồn bơ vơ không có bến đậu. Các linh hồn còn chưa được giải thoát, chưa được cứu độ. Làm sao mà sinh ra nông nỗi như vậy? Các cô hồn, họ là ai?

Các bài đọc Lời Chúa hôm nay đưa ta đến một nhận thức: Tất cả mọi người trên thế gian này đều có thể được cứu thoát, được lãnh nhận ơn cứu độ của Chúa. Nhưng kèm theo đó, Chúa Giê-su nói đến điều kiện mà người ta phải có để có thể bước vào nơi vĩnh hằng trong an vui, để không phải bơ vơ, khổ cực.

Cuộc đời Đức Giê-su trên dương thế được thánh sử Luca trình bày là một con đường tiến về Giê-ru-sa-lem. Trên đường đi tiến về Giê-ru-sa-lem, Đức Giê-su đã giảng dạy, chỉ dẫn cho dân chúng về Nước Trời, về ơn cứu độ. Trong bài Tin Mừng theo thánh Luca (Lc 13, 22-30) kể “Chúa Giêsu rảo qua các đô thị và làng mạc, vừa giảng dạy vừa đi về Giêrusalem” (22). Dọc đường đi, có người hỏi  “Lạy Thầy, phải chăng chỉ có một số ít sẽ được cứu độ” (23). Câu hỏi có ý nói đến số lượng những người được cứu độ. Nhưng Chúa Giê-su đã kéo người đối thoại ra khỏi não trạng về số lượng để đưa họ đến cái chất lượng cần phải có để được cứu độ. Tất cả mọi người đều có thể được vào Nước Trời.

Não trạng “nhóm của mình mới xứng đáng” chẳng phải là chuyện ngày xưa mà nó hiện diện đầy dẫy trong xã hội ngày nay. Dường như thời này người ta chán với những cộng đoàn số đông và thích hoạt động trong một nhóm nhỏ. Con người muốn thoát khỏi những định giá bởi số đông và muốn tạo lập cái tôi của mình trong những nhóm nhỏ ít bị chi phối. Cơn cám dỗ coi “nhóm của mình mới xứng đáng” càng trở nên hấp dẫn.

Trong bài đọc 1 (Is 66, 18-21), tiên tri Isaia đã nói các đây hơn 2500 năm với dân chúng về một viễn ảnh phổ quát trên mọi dân tộc. Không phải chỉ có những người còn sót lại sau cuộc lưu đày trở về mà thôi, nhưng rồi đây mọi dân tộc từ đông tây nam bắc trên khắp hoàn cầu sẽ tiến về Giê-ru-sa-lem để thờ phượng Thiên Chúa. Một nhóm nhỏ còn sót lại sau khi cả dân tộc đã trải qua cuộc lưu đày đầy gian nan khổ cực. Họ buồn chán và bi quan. Tiên tri Isaia đã cho họ thấy, chính sự hiện diện của họ nơi đất khách quê người đã làm cho các dân tộc nhận biết Thiên Chúa và rồi mọi người sẽ tìm đến thành đô muôn thủa, nơi Thiên Chúa ngự trị.

Chiều kích phổ quát ấy được diễn tả rõ nét và sống động hơn trong lời nói của Chúa Giê-su hôm nay: “Và người ta sẽ từ đông chí tây, từ bắc chí nam đến dự tiệc trong Nước Thiên Chúa” (Lc 13,29). Thiên Chúa không loại trừ bất cứ ai trên thế gian này, cho dù tôi là ai, là người có đạo hay không có đạo, người quyền quý hay nghèo hèn, người lớn hay trẻ nhỏ, Thiên Chúa luôn mời gọi tha thiết hãy vào dự tiệc cưới trong Nước Trời.

Nhưng có điều, con đường dẫn tới Nước Trời là con đường hẹp, cánh cửa để vào dự tiệc cưới trong Nước Trời là cánh cửa hẹp. “Các ngươi hãy cố gắng vào qua cửa hẹp” (13,23).

Vì cánh cửa hẹp nên ai muốn qua thì phải chấp nhận từ bỏ. Người ta không thể vác tất cả mọi sự để đi qua cánh cửa ấy. Chỉ những ai đã khiêm nhường hạ mình xuống, chỉ những ai từ bỏ mọi quyến rũ, chỉ những ai chấp nhận bị gọt tỉa trở nên thanh thoát nhẹ nhàng mới có thể đi qua cửa hẹp.

Ở thế gian này thì những người quyền quý cao sang thường được ưu tiên đứng hàng đầu. Nhưng đứng trước cánh cửa Nước Trời, chỉ những ai chấp nhận từ bỏ quyền lực, giũ bỏ những dan díu, từ bỏ những bám víu tội lỗi mới có thể bước qua. Chính những người nhỏ bé sẽ đi qua trước mà vào dự tiệc trong Nước Trời: “Phải, có những người sau hết sẽ trở nên trước hết và những người trước hết sẽ nên sau hết” (Lc 13,30).

Cánh cửa vào Nước Trời chỉ vừa đủ cho con người đi qua. Một con người hoàn toàn chỉ có người mà thôi. Mọi thứ bên ngoài sẽ chỉ làm cho nó bị vướng mắc. Đức Giê-su trên thập giá là hình ảnh rõ nét của một con người hoàn toàn trần trụi, buông bỏ tất cả, đến cả chân cũng không còn bám vào đất. Chính Thiên Chúa làm người đã băng qua cửa hẹp trong tư thế trần trụi ấy để tiến vào vinh quang.

Lạy Chúa, vì yêu thương mà Chúa đã tìm mọi cách để kéo con về Trời. Xin Chúa luôn thức tỉnh con mỗi khi con mải mê với những giá trị mau qua của trần thế. Xin Người ban ơn giúp sức để con can đảm chấp nhận mình bị gọt rũa hầu có thể tiến bước qua con đường hẹp mà vào chốn vinh quang.

Lm. Giuse Lê Danh Tường

Facebook
Twitter
Email
Print
Scroll to Top