Ngày 12/6: Thánh Nicolao Bùi Đức Thể – Quân nhân (1792-1839)

Hạnh tích thánh Nicolao Bùi Đức Thể tử đạo gắn liền với sự tích tử đạo của thánh Augustinô Phan Viết Huy, vì cả hai cùng bị bắt trong hoàn cảnh giống nhau, cùng bị tù đày, tra tấn, chịu những cực hình kinh hoàng giống nhau và cùng tuyên xưng Đức Tin cách can đảm phi thường giống nhau, cuối cùng cả hai bị lãnh án chặt đần, phân xác ném xuống biển cùng một ngày như nhau.

14385. St Nicola BuiDucThe

Ở đây chúng tôi chỉ ghi lại một đôi nét riêng biệt của Ngài mà thôi. Thánh Nicolao Bùi Đức Thể sinh tại làng Kiên Trung, phủ Xuân Trường, huyện Giao Thủy, tỉnh Nam Định năm 1792. Ngài làm nghề nông, chăm lo vun tưới mảnh vườn, ruộng lúa. Tới năm 47 tuổi Ngài mới nhập ngũ, phục vụ trong quân đội. Mới chỉ nhập ngũ được một tháng thì vua Minh Mạng ra chiếu chỉ bắt tất cả mọi quân nhân Công giáo phải bỏ đạo.Tổng đốc Trịnh Quang Khanh lúc đó đang là Tổng đốc tỉnh Nam Định vừa bị triều đình khiển trách vì lơ là thi hành mệnh lệnh của vua, nên để lập công ông đã trở nên “con hùm xám” truy lùng bắt bớ không thương tiếc những người Kitô hữu. Riêng với hàng ngũ quân nhân, ông đã khôn khéo tổ chức một bữa tiệc linh đình mời mọi quân nhân Công giáo trong tỉnh tới tham dự, sau đó ông đã ngọt ngào khuyên dụ và hứa hẹn sẽ ban cho nhiều bổng lộc, nếu không sẽ bị tù tội, tra tấn và sẽ bị giết. Trước những lời đe dọa hãi hùng ấy, 500 quân nhân Công giáo đã theo lời dụ của quan bước qua Thánh Giá, bỏ đạo! Còn lại 15 người nhất định chịu chết chứ không bỏ đạo. Trong số 15 người này có ông Nicolao Bùi Đức Thể.

Thế rồi qua nhiều cuộc tra tấn, đánh đập, không cho ăn cho uống và nhất là vì những lời thuyết phục ngọt ngào của các quan, 15 người chiến sĩ này cũng đã bị ngã guc thêm 12 người. Sau cuộc chiến cam go và ác nghiệt chỉ còn lại ba vị anh hùng cũng đã có lần ngã lên ngã xuống. Nhưng nhờ ơn Chúa sau cùng ba vị này đã bước tới chiến thắng, trở thành chiến sĩ tử đạo làm môn đệ Chúa Kitô khải hoàn. Ba vị chiến sĩ cuối cùng của 500 quân nhân Công giáo tỉnh Nam Định hồi ấy chính là thánh Augustinô Phan Viết Huy, thánh Nicolao Bùi Đức Thể và thánh Đa Minh Đinh Đạt.

Phải chịu rất nhiều đòn đánh, kìm kẹp, đói khát, phơi nắng nóng như lửa cháy và muôn vàn hình khổ ê chề khác, thánh Nicolao Bùi Đức Thể đã vui lòng chấp nhận vì lòng tin yêu Chúa. Thấy không thể thuyết phục được Ngài, vua Minh Minh đã lên án cùng với thánh Augustinô Phan Viết Huy phải chặt đầu, mổ xác ném xuống biển.

Bản án được thi hành ngày 12 tháng 6 năm 1839 tại cửa biển Thuận An Huế. Ngày 12 tháng 6 năm 1839 cũng là ngày vinh quang khải hoàn của. người môn đệ trung thành với Chúa, hiến mạng sống mình để làm chứng cho Chúa.

Đức Giáo Hoàng Lêô XIII đã tôn phong Ngài vào bậc Chân Phước tử đạo ngày 27 tháng 5 năm 1900, và Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã nâng Ngài lên hàng Hiển Thánh tử đạo ngày 19 tháng 6 năm 1988.

Thánh Đa Minh Đinh Đạt

Sinh năm một tám lẻ ba

Tỉnh Nam Định, chốn quê nhà Phú Nhai

Tuổi binh được trọn mười hai

Năm hăm bốn tuổi, năm ngài tòng quân

Vua Minh Mạng lệnh quần thần

Bắt bỏ Chúa, Đấng quân nhân tôn thờ

Quan tổng Nam Định bấy giờ

Quang Khanh họ Trịnh lập tờ kiểm tra

Quân nhân Công Giáo phân ra

Số người có đạo khoảng là năm trăm

Ai theo đạo bị tồng giam

Hứa rằng ai biết sai lầm sẽ tha

Quá lo hầu hết lìa xa

Mười lăm còn lại thật là trung kiên

Thánh nhân trong số chí bền

Quyết tâm giữ đạo Chúa trên không sờn

Thánh Huy lược chuyện rõ hơn

Vì: Huy, Thể, Đạt chung nguồn thánh ân

Cùng chung tử đạo một lần

Chuyện Đinh Đạt kể đôi phần liên quan

Bị đưa về tỉnh tống giam

Bỏ cho đói khát vẫn cam chịu đòn

Đức tin lòng mến yếu non

Sáu người chối đạo chỉ còn chín thôi

Chín người bị đánh tơi bời

Bốn người nữa chối, năm người kiên tâm

Vào năm ba tám hăm lăm

Giữa năm có lệnh trên ban tử hình

Chịu cùng thánh Chiếu thánh Minh

Dọa đem cả đến pháp đình xử luôn

Để ba ông thấy, sẽ sờn

Nhưng nào kinh hãi chẳng buồn, sắt son

Chẳng hề sợ hãi, mừng hơn

Mong mau tử đạo là ơn tuyệt vời

Sớm về hưởng phúc quê trời

Điệu đi cứ nghĩ đến nơi tử hình

Mừng vui tưởng đến phiên mình

Bị đem trở lại thình lình ngẩn ngơ

Sự đời nhiếu lúc chẳng ngờ

Quan tìm kế độc mong chờ các ông

Nghe quan, bỏ đạo đổi lòng

Dã man tàn ác chẳng hòng đổi thay

Thế nhưng cũng đến một ngày

Ông Siêu, ông Dụ chối Thầy nghe quan

Bởi không chịu nổi gian nan

Ba ông còn lại bền gan kiên cường

Các ông xin: nếu ai thương

Cầu Chúa thêm sức can trường trung kiên

Bị đòn liên tiếp, liên miên

Suốt ba ngày chẳng được yên lúc nào

Một trăm ba chục cây sào

Đánh vào thân thể sức nào chịu đây

Đánh không một chút nương tay

Đầu đem cạo trọc phơi ngày nắng hanh

Khổ đau nào cũng chẳng đành

Chối tử Đấng đã tạo thành ra ta

Điều đau tê tái chính là:

Người thân khuyên dụ lìa xa đạo Trời

Vợ ông khóc lóc thêm lời

Khuyên ông bỏ đạo sống đời bình an

Thánh nhân được Chúa thương ban

Cấm bà lần tới chẳng cần vào thăm

Hằng tuần vẫn giữ âm thầm

Bốn ngày chay tịnh yên tâm chịu đòn

Vẫn kiên cường, vẫn sắt son

Ơn Cha tuôn đổ chẳng còn sợ chi

Đánh thêm cũng chẳng ích gì

Đeo gông đứng giữa đường đi cổng thành

Mưu sâu của Trịnh Quang Khanh

Nhục hình làm mất thanh danh con người.

(Trương Hoàng)

Lm. Nguyễn Đức Việt Châu, SSS

Facebook
Twitter
Email
Print
Scroll to Top