Ngày 16/6: Thánh Đaminh Nguyên, Nhi, Mạo và Thánh Vinhsơn Tưởng, An-rê Tường

Thánh Đa Minh Nguyên – Chánh Trương (1800-1862)

Thánh Đa Minh Nhi – Nông dân (1822-1962)

Thánh Đa Minh Nguyễn Đức Mạo – Nông gia  (1818-1862)

Thánh Vinh Sơn Tưởng – Chánh Tổng (1814-1862)

Thánh Anrê Tường – Nông gia (1812-1862)

Chiếu chỉ Phân Sáp của vua Tự Đức ban hành ngày 5 tháng 8 năm 1861 gồm 5 điểm sau đây:

 – Phân tán các gia đình, làng mạc những người Công giáo, không cho chung sống quần tụ với nhau thành xứ đạo hay làng mạc toàn những người Công giáo. 

– Phải phân tán và cho sáp nhập các gia dình Công giáo vào các làng lương dân. 

– Tịch thu hết tài sản, ruộng vườn

–  Phải lấy dùi sắt nung đỏ rồi khắc hai chữ Tả Đạo trên gò má những người Công giáo

– Rồi giao những người Kitô hữu này cho lương dân quản thúc.

Đây là chiếu chỉ cấm đạo tàn ác nhất dưới triều vua Tự Đức.

Chịu ảnh hưởng trực tiếp bởi chiếu chỉ này, có lẽ giáo dân thuộc địa phận Trung Đàng Ngoài phải chịu đau đớn nhất.

Lúc ấy, Lục Thủy thuộc phủ Xuân Trường, huyện Giao Thủy, tỉnh Nam Định là một xứ đạo rất lớn, thuộc điạ phận Trung Đàng Ngoài, nay là giáo phận Bùi Chu. Lục Thủy có 13 Họ Đạo nằm rải rắc trong chín làng xã của huyện mà Ngọc Cục, nay gọi là Ngọc Tiên và Phú Yên là hai họ đạo thuộc xứ Lục Thủy bị quan quân tích cực  truy lùng bắt bớ nhiều người nhất.

Tại họ Ngọc Cục hàng loạt người đã bị bắt giải về huyện. Trong số những người bị bắt phải đặc biệt lưu ý tới những anh hùng Đức Tin rất đáng kính phục. Đó là ông Đa Minh Nguyên và ông Đa Minh Nhi. Ông Đa Minh Nguyên con ông Đa Minh Duệ làm Xã trưởng. Khi bị bắt ông đang làm Chánh trương xứ Lục Thủy. Ông đã có gia đình, vợ con. Người con trai của ông tên là Đa Minh Trình 35 tuổi cũng bị bắt và được phúc tử đạo sau ông chỉ có một ngày. Còn ông Đa Minh Nhi người anh hùng trẻ tuổi, làm nghề nông nhưng cũng can đảm, cương quyết, đầy khí phách, không thua kém ai. Ngài là con ông Đa Minh Vương và bà Catarina Vân. Cha mẹ đều là những người chất phác, hiền lành, đạo hạnh.

Truy nã và bắt bớ những người Kitô hữu họ Ngọc Cục rồi thì quan quân và lính tráng lại ào ào xông vào vây kín họ Phú Yên. Tại họ Phú Yên nhiều người cũng bị bắt, trong đó có ông Đa Minh Nguyễn Đức Mạo làm nghề nông, con ông Đa Minh Giỏi làm Xã trưởng và bà Maria Nhiên, lúc bị bắt ông đã 44 tuổi và đang làm Hương quản lo an ninh trong làng. Ông Anrê Tường, ông Vinh Sơn Tương là hai anh em ruột thịt, con ông Đa Minh Tiên làm trùm họ và mẹ là bà Maria Gương. Ông Vinh Sơn Tương là em, kém ông Tường là anh hai tuổi nhưng đã từng là Chánh Tổng được nhiều người quí mến và trọng vọng.

Có lẽ vì năm vị giáo dân anh hùng này đều là đồng hương, đồng cảnh, cùng bị bắt trong một thời gian nên quan ra lệnh tống giam chung trong một ngục. Các Ngài vui mừng được sống chung trong một căn nhà tù, các Ngài khuyến khích nhau can đảm chịu khó vì Chúa, các Ngài chung nhau đọc kinh Các Thiên Thần, Kinh ăn năn tội, nhất là kinh Mân Côi sáng tối. Trong suốt  chín tháng bị giam tù, bị đánh đập, gông cùm, xiềng xích, bị trói rồi đem phơi nắng giữa mùa nắng hè nóng như thiêu như đốt, bị hành hạ tủi nhục, ban ngày cổ đeo gông nặng nề, chân tay bị xiềng xích, đêm bị cùm trong xà lim, trên gò má mỗi vị cũng phải khắc hai chữ Tả Đạo bằng chiếc dùi sắt nung đỏ. Nhưng với sức mạnh của Chúa phù trợ, các Ngài đã chiến thắng một cách vinh quang, sáng chói. Các Ngài đã hiên ngang tiến lên lãnh nhận cành lá vạn tuế, cành lá chiến thắng của người chiến sĩ Chúa Kitô khải hoàn.

Trước sự cương quyết của năm người chiến sĩ Chúa Kitô này, quan Tổng đốc vẫn kiên tâm nhân nhượng, hy vọng rằng với thời gian lâu dài và những cực hình giáng trên các Ngài như thế thì trước sau các Ngài cũng phải đầu hàng chấp nhận bước qua Thánh Giá.

Ngày 15 tháng 6 năm 1862, lại một lần nữa quan gọi các Ngài ra dụ dỗ bằng những lời ngon ngọt và hứa hẹn trọng thưởng nhiều vàng bạc. Quan ép các Ngài bước lên Thánh Giá. Ông Đa Minh Mạo, dù thân xác bị đánh đau đớn, bị phơi nắng cháy da cháy thịt, bị đói khát mệt mỏi, ông đã nói thay anh em bạn tù bằng những lời lẽ khẳng khái rằng:

“Sao quan lại dụ dỗ chúng tôi như vậy? Quan tưởng chúng tôi là những con nít dễ khiếp sợ đau đớn nên quan đưa vàng bạc ra dụ dỗ chúng tôi xúc phạm Thiên Chúa ư? Nếu đạp lên Thánh Giá để khỏi bị bắt, bị đồn vọt, bị hành hạ thì chúng tôi đã làm ngay khi còn  ở làng quê chúng tôi rồi, dại gì phải trải qua bao cực khổ cho tới lúc này. Chúng tôi sẽ dứt khoát không bao giờ thay đổi ý định. Xin quan cứ làm gì thì quan làm theo ý quan. Nhất định không bao giờ chúng tôi bỏ đạo”.

Trước những lời nói cương trực dứt khoát ấy, quan nổi giận truyền lệnh xử tử cả 5 người tức khắc. Quan Giám Sát và đội quân áp giải các Ngài ra pháp trường Bạch Cốc tỉnh Nam Định. Biết được giờ phút sắp được đổ máu ra vì Chúa, các Ngài tỏ ra vui mừng dâng phó linh hồn trong tay Chúa. Các Ngài tin cậy Chúa sẽ ban sức mạnh cho các Ngài sẽ chiến thắng trong những giờ phút sau cùng này. Các Ngài xin lý hình chém ba lần, ba  nhát để tỏ lòng kính yêu và tôn kính Chúa Ba Ngôi. Ngày chiến thắng vinh quang của các Ngài được ghi lại là ngày 16 tháng 6 năm 1862, dưới triều vua Tự Đức. Đầu đã lìa cổ nhưng linh hồn các Ngài đã thẳng bay về với Chúa trên Thiên Quốc.

Sau khi cả năm vị đã bị chém rơi đầu, những người trong gia đình và thân nhân xin thi thể các Ngài an táng ngay nơi các Ngài đã được hạnh phúc tử đạo. Sau một năm, giáo dân cải táng rước các Ngài về nhà thờ quê hương của các Ngài.

Ngày 9 tháng 4 năm 1951, Đức Giáo Hoàng Piô XII đã tôn phong các Ngài vào bậc Chân Phước và Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã nâng các Ngài lên hàng Hiển Thánh Tử Đạo Việt Nam ngày 19 tháng 6 năm 1988.

Lm. Nguyễn Đức Việt Châu, SSS

Facebook
Twitter
Email
Print
Scroll to Top