Ngày 28/5: Thánh Phaolô Hạnh – Giáo dân (1827-1859)

Việc Chúa làm thật lạ lùng! Tình thương Chúa thật bao la Trí khôn loài người không thể hiểu thấu. Từ một tên trộm cướp khét tiếng phải mang án tử hình cùng chịu đóng đanh với Chúa. Thế mà chỉ một lời kêu xin, Chúa đã tha ngay và hứa “Ngay hôm nay, anh sẽ lên Thiên Đàng với tôi”.

14375 St. phaolohanh

Trường hợp cuộc đời của thánh Phaolô Hạnh cũng là một điều thật lạ lùng, không ai hiểu được. Phaolô Hạnh đang là một “tay anh chị”, một tên đầu đảng cướp giật khét tiếng, thế mà Chúa đã ban ơn để chỉ trong một thời gian đau đớn vì Chúa mà Phaolô Hạnh đã trở nên một chứng nhân Đức Tin kiên cường giữa thời cấm đạo tàn ác dưới triều vua Tự Đức, một ông vua khét tiếng là ghét đạo Thiên Chúa giáo..

Thánh Phaolô Hạnh sinh tai Tân Triều, tỉnh Biên Hoà trong khoảng thời gian 1826 hay 1827 trong một gia đình Công giáo bình thường. Khi lớn lên theo hai người anh tên là Thanh và Ngãi về Chơ Quán làm ăn. Nhưng chỉ một thời gian ngắn, hai người anh này đã trở thành những tay chuyên nghề trộm cướp, nổi tiếng trong vùng Gia Định Sàigòn Chợ Lớn. Theo gương hai người anh, Phaolô Hạnh cũng qui tụ một nhóm đàn em choai choai lang thang đây đó để lập thành một nhóm sai đi cướp giật khắp vùng. Hạnh sống ung dung, rượu chè trai gái với tiền của do nhóm đàn em cướp giật đưa về. Vì số đàn em theo Hạnh rất đông nên ai ai cũng đều khiếp sợ và nể nang mỗi khi nói tới Hạnh.

Một lần kia, theo lời bà Lucia Nguyễn Thị Vang tại Chợ Quán kể lại rằng một lần bọn đàn em của Phaolô Hạnh tới nhà bà Hồng ăn cướp, lấy sạch không một chút thương tiếc. Bà Hồng lại là chỗ quen biết của Hạnh nên bà đến gặp Hạnh khóc lóc. Hạnh nhìn bà khóc thì xúc động và hứa là sẽ điều tra bọn đàn em như thế nào rồi sẽ nói chuyện lại với bà. 

Ngày hôm sau khi bọn đàn em hớn hở trở về khai báo những đồ đã cướp giật được và nộp cho Hạnh. Hạnh hói bọn đàm em là cướp của ai. Bọn đàn em khai là cướp của bà Hồng thì Hạnh vội vàng bắt đàn em đem trả hết những đồ đã ăn cướp được của bà. Hạnh bắt phải trả lại hết cho bà. Bọn đàn em tiếc lắm nhưng phải vâng theo mà trong lòng thì ấm ức lắm. Từ đó bọn chúng nuôi căm thù và tìm cách phản lại Hạnh. Thế là bọn đàn em tìm cách đi tố cáo với ông Tri là Xã Trưởng rằng Hạnh có liên lạc với người Pháp. Xã trưởng Tri sợ anh em Hạnh không dám bắt. Ông báo cáo  với quan tỉnh Gia Định. Thế là Hạnh bị bắt đưa về nộp cho tòa án ở Bà Quẹo. Khi đứng trước toà án, quan hỏi:

Có phải anh đã liên lạc vói người Pháp âm mưu làm loạn ?

Hạnh trả lời dứt khoát:

Tôi không bao giờ liên lạc hay giúp bọn người mọi rợ Âu Châu. Không bao giờ liên lạc với họ, ai đã nói với quan lớn như thế?

Quan lại hỏi:

– Anh và nhiều người ở Chợ Quán theo đạo Gia-Tô phải không?.

Anh biết mình không giữ đạo tử tế nhưng cũng ngang nhiên công nhận:

Phải, tôi là người theo đạo Gia-Tô..

Quan liền cho lệnh  bắt anh đạp Thánh Giá nhưng anh cương quyết không chịu. Sau đó, quan trao anh cho bọn lính đánh đập dữ tợn, kìm kẹp xé thịt, cháy da, Anh vẫn một mực không bỏ đạo, không bước lên ảnh tượng Chúa. Thấy anh can đảm và cương quyết như thế, quan truyền đưa về giam trong ngục. Quan hy vọng giam giữ ít ngày anh sẽ thay lòng đổi dạ. Ít tuần sau, quan lại gọi anh ra toà. Quan thấy những vết thương còn đẫm máu thì thương. Nhưng một lần nữa quan lại truyền tra khảo bằng cách nung kìm đỏ kẹp da thịt. Mùi da thịt khét bốc lên, máu rỉ ra như nước chảy. Người anh hùng Đức Tin Phaolô Hạnh vẫn một lòng trung thành với Chúa, cương quyết chịu mọi hình khổ để làm chứng cho đạo. Biết rằng rất đau đớn nhưng vẫn cắn răng chịu mọi hình khổ quái ác, vô cùng tàn nhẫn  để đền bù tội lỗi của tuổi thanh xuân.và để tạ tội với Chúa. Khi bị đau đớn quá anh đã than thở với Chúa: “Lạy Chúa xin tha tội cho con. Con đã bỏ đạo, không sống lề luật Chúa lại còn lập bè đảng, lôi cuốn bảo thanh thiếu niên đi vào đàng tội lỗi, đi ăn trộm ăn cướp, làm hư hỏng bao tâm hồn trẻ trung ngây thơ. Con thật đáng tội với Chúa. Nay con xin chịu mọi đau đớn phần xác này để đền tội con và đền tội cho bọn đàn em du đãng của con. Xin Chúa thương tha tội và ban cho con có nhiều cơ hội được chịu đau đớn vì Chúa. Giờ đây con quyết chí xưng đạo Chúa ra trước mặt vua quan, dù có phải chết vì đạo Chúa, con cũng vui lòng được chết vì đạo Chúa”.

Sau nhiều lần tra tấn hành hạ, ép buộc Phaolô Hạnh phải bước qua Thập Giá để bỏ đạo nhưng dù bị kìm kẹp đau đớn, đánh đập tàn nhẫn nhưng cương quyết một lòng Phaolô Hạnh nhất định không bỏ đạo và sẵn lòng chấp nhận mọi hình khổ để làm chứng đạo thánh Chúa.

Thấy không còn cách nào để ép buộc Phaolô Hạnh bỏ đạo. nhất là khi thấy những hình khổ nhục nhã đau đớn như thế mà Phaolô Hạnh vẫn cương quyết không bỏ đạo thì quan làm án buộc Phaolô Hạnh về tội theo đạo Gia-Tô nên phải chém đầu. Vua Tự Đức châu phê bản án và  ngày 28 tháng 5 năm 1859 vị anh hùng Đức Tin trẻ trung 32 tuổi Phaolô Hạnh đã hiên ngang tiến ra pháp trường lãnh nhận triều thiên tử đạo. Những người chứng kiến cái chết anh dũng của Phaolô Hạnh đều ngỡ ngàng nói với nhau rằng: “Chàng thanh niên này chọc trời, quấy nước thế mà bây giờ lại chấp nhận đánh đập, bị kìm sắt nung đỏ kẹp thịt cháy xèo xèo như bị nướng thế mà cũng không chịu bỏ đạo. Bây giờ lại vui vẻ tiến ra pháp trường chịu chém đầu. Thật là lạ lùng, có những con người can đảm xưng đạo một cách oai hùng như thế đáng chúng ta cảm phục! Ngày trước chàng thanh niên Hạnh này cũng là tên đầu trộm đuôi cướp thế mà bây giờ dám can đảm đổi sự sống mình vì đạo. Anh Phalô Hạnh thật là vị anh hùng Đức Tin, xứng đáng để chúng ta noi gương mà sống tốt lành, thờ phượng Chúa.”.

Ngày 2 tháng 5 năm 1909 Đức Giáo Hoàng Pio X đã tôn phong Ngài lên bậc Chân Phước và ngày 19 tháng 6 năm 1988 Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã nâng Ngài lên hàng Hiển Thánh Tử Đạo Việt Nam.

Lm. Nguyễn Đức Việt Châu, SSS

Facebook
Twitter
Email
Print
Scroll to Top