Tỉnh Thức và Chờ Đợi – Suy niệm Tin Mừng Chúa Nhật I Mùa Vọng – Năm A

Tỉnh Thức Và Chờ Đợi

CHÚA NHẬT I MÙA VỌNG – A

(Mt 24, 37-44)

Hôm nay, toàn thể Giáo hội bước vào Chúa nhật I Mùa Vọng, Năm Mới Phụng Vụ được bắt đầu, đặc biệt chúng ta chuẩn bị mừng Lễ Giáng Sinh của Con Một Chúa và bắt đầu lại cuộc lữ hành thiêng liêng hướng về Ðấng Thiên Sai muôn dân mong đợi.

Thiên Chúa là “Ðấng đang ngự đến”; Ngài đã đến giữa chúng ta nơi con người Chúa Giêsu Kitô; Ngài sẽ đến trong vinh quang để phán xét kẻ sống và kẻ chết. Mùa Vọng mới bắt đầu, dân Chúa lại được Đức Giêsu Kitô hướng dẫn trong cuộc hành trình mới. Đức Thánh Cha Phanxicô cũng đặt vấn đề : “Hành trình về đâu? Có một đích chung nào không? Ðích ấy là gì? Thiên Chúa đã trả lời thông qua ngôn sứ Isaia: ” Trong tương lai, núi Nhà Đức Chúa đứng kiên cường vượt đỉnh các non cao, vươn mình trên hết mọi ngọn đồi. Dân dân lũ lượt đưa nhau tới, Nước nước dập dìu kéo nhau đi. Rằng: “Ðến đây, ta cùng lên núi Ðức Chúa, lên Nhà Thiên Chúa của Gia-cóp, để Người dạy ta biết lối của Người, và để ta bước theo đường Người chỉ vẽ.” (Is 2,2-3)

Ðó là một cuộc hành hương của cả vũ trụ hướng về một cùng đích chung, chính là Giêrusalem của Cựu Ước, nơi có Ðền Thờ Ðức Chúa, vì từ đó, dung nhan của Thiên Chúa và giới luật của Người sẽ được ban truyền, và “đền thờ của Thiên Chúa” là chính Người, Ngôi Lời đã làm người: Người hướng dẫn và đặt đích đến cho cuộc hành hương của Dân Chúa; và là ánh sáng chiếu rọi dân Người để họ có thể tiến tới một Vương Quốc của công chính và bình an. Tiên Tri Isaia nói: “Người sẽ đứng làm trọng tài giữa các quốc gia và phân xử cho muôn dân tộc. Họ sẽ đúc gươm đao thành cuốc thành cày, rèn giáo mác nên liềm nên hái. Dân này nước nọ sẽ không còn vung kiếm đánh nhau, và thiên hạ thôi học nghề chinh chiến.” (Is 2,4)

Như vậy, hành trình mới của nhân loại được Chúa Giêsu hướng dẫn qua dòng lịch sử hướng về sự kiện toàn trong Vương Quốc của Thiên Chúa. Mùa Vọng được ghi dấu đặc biệt bởi sự tỉnh thức và đợi chờ. Tỉnh thức để tích cực làm việc tốt, chờ đợi trong tình yêu thương và hy vọng. Vì thế, chúng ta có thể dùng thời gian này như một lời mời gọi đổi mới một vài khía cạnh cần thiết trong cuộc sống.

Thứ nhất, cần phải tỉnh thức, vì ý nghĩa cuộc sống trên trái đất này là để chuẩn bị cho cuộc sống mai hậu, mà thời gian chuẩn bị là món quà và ân sủng của Thiên Chúa. Ngài không muốn áp đặt tình yêu của mình trên chúng ta, cũng không phải trên Trời: Ngài muốn chúng ta được tự do (vì đây là cách duy nhất của tình yêu). Chúng ta không biết khi nào việc chuẩn bị sẽ kết thúc: “Chúng ta loan báo Chúa Kitô đến và không chỉ có đến mà còn hoàn tất thế giới này” (Thánh Cyrillô thành Giêrusalem). Nỗ lực duy trì một thái độ mới với niềm hy vọng là điều chúng ta phải có.

Thứ hai, chúng ta cần phải tỉnh thức vì thói quen và thoải mái không thích hợp với tình yêu. Lời Chúa nhắc nhở chúng ta rằng, cũng như “trong thời Noe người ta ăn uống, dựng vợ gả chồng” (x.Mt 24,37-38) không có nghi ngờ gì khi mà lụt đại hồng thủy đến. Tương tự như thời ông Noe, Đấng xét xử sẽ đến đem người này đi và bỏ người kia lại, thật bất ngờ.

Phải tỉnh thức, Đức Bênêđictô XVI nói : “chỉ có người tỉnh thức mới không cảm thấy bất ngờ”. Chúng ta phải chuẩn bị với một tình yêu rực cháy trong tim, như các trinh nữ khôn ngoan cầm đèn đi đón chàng rể. “Kìa chàng rể đến” (Mt 25,6), Chúa Giêsu Kitô sẽ đến vào lúc người ta không ngờ.

Ngày giờ Chúa đến là niềm vui không cùng cho những ai cầm đền cháy sáng trong tay. Người đến như một người cha trong gia đình sống ở phương xa viết thư thăm nhà : “Cả nhà cứ đợi, bố sẽ về.” Từ hôm đó, niềm vui tràn ngập trong gia đình đến khi bố về. Các thánh là những mẫu gương cho chúng ta, vì các ngài đã sống “trong sự chờ đợi Chúa”.

Mùa Vọng giúp chúng ta chờ đợi Chúa đến trong yêu thương và an bình. Thánh Augustinô cho chúng ta một bài học về sự đợi chờ : “Sống sao chết vậy”. Nếu chúng ta chờ đợi với tình yêu, Chúa đến, Người sẽ lấp đầy trái tim ta niềm vui chờ đợi Chúa.

“Vậy các con cũng phải sẵn sàng, vì lúc các con không ngờ, Con Người sẽ đến” (x.Mt 24,42). Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI giải thích: “Tỉnh thức có nghĩa là theo Chúa, lựa chọn những gì Chúa Kitô đã chọn, yêu thương những gì Chúa đã yêu, để có một cuộc sống phù hợp với mình. Khi Con Người đến …Chúa Cha sẽ chào đón chúng ta trong vòng tay yêu thương của Chúa, vì chúng ta giống Con của Ngài”.

Noi gương Mẹ Maria, mẫu gương đẹp nhất trong Mùa Vọng về sự chờ đợi và đón nhận Con Thiên Chúa làm Người. Nguyện xin Ðức Nữ Ðồng Trinh Maria giúp chúng ta mở rộng tâm hồn cho Chúa Kitô ngự đến. Amen.

Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

Thái Độ Mong Chờ Chúa Đến

CHÚA NHẬT I MÙA VỌNG – A

(Mt 24, 37-44)

Kính thưa cộng đoàn,

Chúng ta bước vào Mùa Vọng, hay còn gọi là mùa Ad. Mùa Vọng, nguyên nghĩa tiếng Latin là Adventus, (có nghĩa là đến, quang lâm). Thời thánh Giáo hoàng Grêgôriô I, thời gian chuẩn bị đón chờ Chúa đến trước lễ Giáng Sinh kéo dài bốn tuần được gọi là Mùa Vọng.

Hỏi : Chúa đã đến chưa ? Chúng ta phải khẳng định với nhau rằng : Chúa đã đến rồi. Vậy chúng ta còn mong chờ Chúa nào nữa?

Mùa Vọng Giáo hội đang sống là sống với hai chiều kích : một là tưởng niệm biến cố Nhập thể làm người của Đức Giêsu Con Thiên Chúa khi Ngài sinh bởi Ðức Trinh Mữ Maria ; hai là chờ đợi Chúa trở lại trong vinh quang để “phán xét kẻ sống và người chết”, như chúng ta vẫn đọc trong kinh Tin Kính. Đó là lý do chữ “chờ đợi” được người ta nhắc nhiều đến trong Mùa Vọng. Các lễ nghi cử hành Phụng vụ trong Mùa Vọng, từ màu sắc, các bài đọc, các bài thánh ca đều diễn tả niềm hy vọng với lời cầu xin tha thiết : « Maranatha – Ngài ơi hãy đến, Ngài đến mau đi », và hơn thế nữa dân Do Thái kêu van : « Xin Ngài xé tầng trời mà ngự xuống ».

Vì sống cả hai chiều kích, nên người kitô hữu phải mang tâm tình của dân Cựu Ước và của chính mình ngày hôm nay.

Mùa Vọng trong Kinh Thánh

Các bài đọc Thánh lễ trong Mùa Vọng làm chúng ta nhớ đến sự mong chờ Đấng Cứu Thế đến của Dân Do Thái, Đấng mà ngôn sứ đã loan báo : “Từ gốc tổ Giêsê, sẽ đâm ra một nhánh nhỏ, từ cội rễ ấy, sẽ mọc lên một mầm non. Thần khí Ðức Chúa sẽ ngự trên vị này: thần khí khôn ngoan và minh mẫn, thần khí mưu lược và dũng mãnh, thần khí hiểu biết và kính sợ Ðức Chúa. Lòng kính sợ Ðức Chúa làm cho Người hứng thú, Người sẽ không xét xử theo dáng vẻ bên ngoài, cũng không phán quyết theo lời kẻ khác nói, nhưng xét xử công minh cho người thấp cổ bé miệng, và phán quyết vô tư bênh kẻ nghèo trong xứ sở…” (Is 11, 1-10).

Phụng vụ Lời Chúa trong Mùa Vọng cũng nhắc lại việc Đức Maria cưu mang và sinh hạ Đấng Cứu Thế : thiên thần Gabriel hiện ra với Đức Maria và báo cho Mẹ biết rằng : “Và này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giêsu. Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Ðấng Tối Cao. Ðức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Ðavít, tổ tiên Người. Người sẽ trị vì nhà Giacóp đến muôn đời, và triều đại của Người sẽ vô cùng vô tận (…) Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Ðấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà, vì thế, người con sinh ra sẽ là thánh, và được gọi là Con Thiên Chúa.” (Lc 1, 26-38)

Gioan Tẩy Giả, con trai của Êlisabét và là anh em họ với Chúa Giêsu, xuất hiện trước để loan báo việc Con Thiên Chúa đến, kêu gọi mọi người hoán cải và rao giảng rằng : “Có Ðấng quyền thế hơn tôi đang đến sau tôi, tôi không đáng cúi xuống cởi quai dép cho Người. Tôi đã làm phép rửa cho anh em nhờ nước; còn Người, Người sẽ làm phép rửa cho anh em trong Thánh Thần” (Mc 1, 1.8 và Ga 1, 19.28)

Như thế, Mùa Vọng kêu gọi người kitô hữu cải hóa nội tâm. Những việc cử hành thánh thường xuyên nhắc nhở chúng ta canh tân niềm tin, vững tin vào tương lai và trở lên men giữa lòng thế giới.

Mùa Vọng

Trong lịch phụng vụ Công Giáo, Mùa Vọng kéo dài bốn tuần và mỗi Chúa nhật với tên gọi truyền thống đặc thù của nó gồm những lời đầu tiên của bài thánh ca mở đầu :

– Chúa nhật I Mùa Vọng : Ad Te levavi… (= Con nâng tâm hồn con lên tới Chúa, lạy Chúa… )

– Chúa nhật II Mùa Vọng : Populus Sion … (Này hỡi Dân Sion…)

– Chúa nhật III Mùa Vọng : Gaudete … (= Anh em hãy vui lên trong niềm vui của Chúa…)

– Chủ nhật IV Mùa Vọng : Rorate … (= Trời cao, hãy đổ sương xuống, và làm mưa Đấng Công Chính…)

Đức Giêsu dạy chúng ta sống Mùa Vọng

Đức Giêsu đã đến rồi, nên chiều kích thứ nhất của Mùa Vọng nhắc lại cho chúng ta việc Con Chúa đến lần thứ nhất. Trong Tin Mừng hôm nay, chính Đức Giêsu nhắc bảo chúng ta hãy tỉnh thức để sẵn sàng cho lần đến cuối cùng của Ngài (Mt 24, 37-44).

Ðức Giêsu nói về ngày Ngài đến sẽ giống như thời ông Nôe: “Thình lình đại hồng thủy đến và cuốn đi tất cả, thì khi Con Người đến, cũng sẽ xảy ra như vậy” (Mt 24, 37). Những điều Chúa loan báo trên đây thật quá bất ngờ, vì bất ngờ nên “phải tỉnh thức” là thượng sách.

Chẳng nói đâu xa, năm 2012 người ta đang dự kiến ngày tận thế là ngày 23 tháng 12 tính theo lịch của dân Maya, nhiều người trên thế giới đã lo lắng vì lời đồn đoán ấy, họ đi mua nến, mua dầu, mua mì tôm… Người ta sợ phải lìa bỏ cái thế giới thân yêu này, cho dù nó vẫn còn nhiều khổ não. Trong thời đại của chúng ta không thiếu các thiên tai, chiến tranh, bạo lực. Phải chăng đó là dấu hiệu của ngày tận thế?

Chúa Giêsu xác nhận sẽ có ngày tận thế, nhưng không phải để tan biến thành hư vô. Sẽ có những dấu hiệu làm nhiều người hoang mang sợ hãi, nhưng đối với các tín hữu, đó là dấu hiệu vui mừng vì mình sắp được cứu độ. Chúa mời gọi chúng ta : “Các con cũng phải sẵn sàng, vì lúc các con không ngờ, Con Người sẽ đến” (Mt 24, 44).

Chuẩn bị lễ Giáng Sinh, mỗi người chúng ta tự hỏi: về phần tôi, tôi đang chờ đợi điều gì? Trong lúc này của đời tôi, con tim tôi đang hướng về điều gì? Lòng tôi có bị vướng vào những hành vi ám muội… ăn uống say sưa, chơi bời dâm đãng, tranh chấp ganh tị… thỏa mãn xác không? (x. Rm 13, 11-14) Trái tim tôi có bị nặng nề bởi những lo âu trần thế không? Những nỗi lo toan về cuộc sống vật chất vắt kiệt sức ta, khiến ta không còn khả năng mở lòng mình ra với Chúa và tha nhân? Trái tim nặng nề nên nhiều người mắc bệnh tim. Trái tim bị kéo xuống cái thực dụng tầm thường ở trên mặt đất, nên con người bị còng xuống, không ngước lên được điều trên cao. Thánh Phaolô bảo chúng ta: “Anh em biết rằng thời này là lúc chúng ta phải thức dậy” (Rm 13, 11).

Chúa Giêsu dạy chúng ta “hãy tỉnh thức”. Thánh Phaolô khuyên chúng ta: “phải thức dậy” (Rm 13, 11). Vậy mỗi người chúng ta đây hãy thức tỉnh và cầu nguyện, để khi Con Người là Đức Giêsu ngự đến trên mây trời, Ngài thấy chúng ta đang ở tư thế sẵn sàng, đứng thẳng, không phải xấu hổ cúi đầu, không bị ràng buộc bởi đam mê, nhưng vui sướng vì mình đã không uổng công chờ đợi.

Lạy Mẹ Maria, Mẹ “đầy ân sủng”, Mẹ đã đón nhận Ngôi Lời Thiên Chúa trong lòng, xin giúp chúng con cởi mở tâm hồn đón nhận Chúa Giêsu Con Mẹ.

Lạy Ðấng Cứu Thế là Vua Hòa Bình xin ngự đến. Amen.

Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

Chúa nhật 1 Mùa Vọng A

TÂM TÌNH MÙA VỌNG

Mt 24,37-44

Mùa Vọng là mùa sốt sáng kỷ niệm việc Chúa đến giáng sinh làm người và hân hoan mong đợi Chúa đến lần thứ hai trong quang lâm để phán xét thiên hạ.

Để cho việc chờ đợi đạt kết quả tốt, ta phải biết tỉnh thức và phải biết nhận diện các dấu chỉ thời đại. Nếu không tỉnh thức sẽ bị đánh bất ngờ trở tay không kịp. Nếu không biết nhận diện rất dễ bị nhầm lẫn.

Tỉnh thức và biết nhận diện các biến cố thời đại cũng là sứ điệp mà Chúa Giêsu gửi tới cho chúng ta nơi trang Tin Mừng hôm nay: “Anh em hãy tỉnh thức và sẵn sàng… vì anh em sẽ không biết ngày nào Chúa của anh em sẽ đến”.

Tại sao Chúa lại dạy ta như vậy?

Vì Chúa đến bất ngờ như kẻ trộm, không khua chiêng đánh chống. Chỉ có những ai tỉnh thức mới kịp thời đón tiếp Chúa. Nguy hiểm biết bao cho những ai chỉ mải mê với ‘cơm áo gạo tiền’ mà lãng quên Chúa!

Vì Chúa thường hay ẩn thân nơi những con người bé nhỏ nghèo hèn. Chỉ những ai có tâm hồn đơn sơ thành kính như các mục đồng mới mau mắn mở lòng ra đón nhận. Nguy hiểm biết bao cho những ai không nhìn thấy Chúa nơi những con người bé nhỏ, nghèo hèn… mà nhắm mắt làm ngơ trước những nhu cầu của họ như: ‘đói không cho ăn, rách không cho mặc, tù đày không viếng thăm, khách lạ không đón tiếp, u mê không dạy dỗ, chết không an táng và cầu nguyện’(x. Kinh Thương Người Có 14 Mối).

Vì Chúa đến một cách âm thầm như chẳng có gì xảy ra, thiên hạ vẫn cứ ăn uống, dựng vợ gả chồng như thường lệ. Chỉ những ai tỉnh thức như Noê mới nhận ra ! Vì thế, ta đừng mải mê với những vui thú trần gian mau qua mà quên đi quê hương đích thật là Thiên Chúa. Đừng miệt mài trong cõi đời tạm mà quên đi cõi phúc trường sinh là Nước Trời.

Chúa chắc chắn sẽ đến, nhưng không biết ngày nào, giờ nào và trong biến cố nào. Điều cần thiết là ta hãy luôn canh thức, sẵn sàng chờ đợi như “người đầy tớ trung tín và khôn ngoan chờ đợi chủ về, để khi chủ vừa về đến nhà thì mở cửa ngay” (x. Mt 24,45-47).

Đời người ai cũng phải chết, nhưng không biết giờ nào, lúc nào và ở đâu. Điều cần thiết là ta hãy sống một cách khôn ngoan trong việc sử dụng thời gian và tiền của vật chất ở đời này, để khi giờ chết đến, ta không phải hối tiếc điều gì.

Chẳng hạn, ‘ngày Chúa nhật- ngày của Chúa- là tâm điểm của thời gian Kitô giáo, ngày ta cử hành sự Sống lại của Chúa Kitô. Mỗi ngày Chúa nhật là một lễ Phục sinh thu gọn. Nếu ta không tôn trọng ngày Chúa nhật, hay nếu ta loại bỏ ngày Chúa nhật, thì tuần lễ chỉ gồm toàn những ngày phải đi làm, chẳng còn thời gian nghỉ ngơi. Ta như người điên rồ, tự biến mình nên như thân trâu ngựa, trong khi đó, ta được tạo dựng nên để sống thanh nhàn vui vẻ. Vì thế, ta phải sống ngày Chúa nhật trên trái đất này làm sao như là diễn tả cho mọi người thấy trước sự thanh nhàn, nghỉ ngơi đời đời, nếu không sau này ta sẽ chẳng biết làm gì ở trên trời. Vì trên trời là ngày Chúa nhật, nghỉ ngơi đời đời’ (x. Youcat, 187).

Lạy Chúa, mùa Vọng là mùa hân hoan mong đợi Chúa đến. Chúa đến bất ngờ trong ngày tận thế và trong giờ chết của mỗi người. Có những cái chết bất chợt mà con không hiểu được nguyên do. Xin Chúa đánh động lòng con, để con luôn hướng về Chúa. Xin giúp con luôn sẵn sàng tỉnh thức, để con không phải ngỡ ngàng khi Chúa đến bất chợt, đem con ra khỏi đời này về với Chúa ở đời sau. Amen.

Linh mục Giuse Nguyễn Văn Hữu

Tham khảo thêm

SUY NIỆM NGÀY LỄ

Scroll to Top