Tình yêu của Thiên Chúa

Có một chàng thanh niên đứng giữa thị trấn và tuyên bố mình có trái tim đẹp nhất vì chẳng hề có một tì vết hay rạn nứt nào. Đám đông đều đồng ý đó là trái tim đẹp nhất mà họ từng thấy.

Bỗng một cụ già xuất hiện và nói: “Trái tim của anh không đẹp bằng trái tim tôi!”.

Chàng trai cùng đám đông ngắm nhìn trái tim của cụ. Nó đang đập mạnh mẽ nhưng đầy những vết sẹo. Có những phần của tim đã bị lấy ra và những mảnh tim khác được đắp vào nhưng không vừa khít nên tạo một bề ngoài sần sùi, lởm chởm; có cả những đường rãnh khuyết vào mà không hề có mảnh tim nào trám thay thế. Chàng trai cười nói: Chắc là cụ nói đùa! Trái tim của tôi hoàn hảo, còn của cụ chỉ là những mảnh chắp vá đầy sẹo và vết cắt.

Cụ già nói: Mỗi vết cắt trong trái tim tôi tượng trưng cho một người mà tôi yêu, không chỉ là những cô gái mà còn là cha mẹ, anh chị, bạn bè…

Tôi xé một mẩu tim mình trao cho họ, thường thì họ cũng sẽ trao lại một mẩu tim của họ để tôi đắp vào nơi vừa xé ra. Thế nhưng những mẩu tim chẳng hoàn toàn giống nhau, mẩu tim của cha mẹ trao cho tôi lớn hơn mẩu tôi trao lại họ, ngược lại với mẩu tim của tôi và con cái tôi. Không bằng nhau nên chúng tạo ra những nếp sần sùi mà tôi luôn yêu mến vì chúng nhắc nhở đến tình yêu mà tôi đã chia sẻ. Thỉnh thoảng tôi trao mẩu tim của mình nhưng không hề được nhận lại gì, chúng tạo nên những vết khuyết. Tình yêu đôi lúc chẳng cần sự đền đáp qua lại. Dù những vết khuyết đó thật đau đớn nhưng tôi vẫn luôn hy vọng một ngày nào đó họ sẽ trao lại cho tôi mẩu tim của họ, lấp đầy khoảng trống mà tôi luôn chờ đợi.

Chàng trai đứng yên với giọt nước mắt lăn trên má. Anh bước tới, xé một mẩu từ trái tim hoàn hảo của mình và trao cho cụ già. Cụ già cũng xé một mẩu từ trái tim đầy vết tích của cụ trao cho chàng trai. Chúng vừa nhưng không hoàn toàn khớp nhau, tạo nên một đường lởm chởm trên trái tim chàng trai. Trái tim của anh không còn hoàn hảo nhưng lại đẹp hơn bao giờ hết vì tình yêu từ trái tim của cụ già đã chảy trong tim anh… (sưu tầm)

Hình ảnh cụ già trong câu truyện trên thật đẹp. Trái tim của cụ đẹp không phải bởi hình dạng, màu sắc, nhịp đập, nhưng đẹp vì đã đưa dòng máu tình yêu đến cho người khác. Khi trao ban càng nhiều thì tim càng mệt, càng dễ bị tổn thương. Nhưng, nhờ trái tim luôn đập lên tiếng nói của yêu thương và tha thứ, của chân lý và sự sống, của sẻ chia và đỡ nâng, của thương cảm và khích lệ, của bao dung và từ bi, của hăng say và cộng tác, của trung thành và nhẫn nại, mà nhiều người được nếm hưởng sự ấm áp, ngọt ngào, hạnh phúc, bình an từ từng nhịp đập của trái tim, từng tiếng gõ của tâm hồn.

Chúa Giê-su chính là khuôn mẫu của tình yêu chân thật, hoàn hảo và tuyệt đối. Chính sự hoàn hảo của Ngài đã được mang ra phục vụ cho con người. Hy sinh của Ngài là bằng chứng tình yêu thật. Ngài không tìm kiếm vinh quang lợi lộc cho mình, mà tất cả chỉ để dành cho việc sinh ích lợi và cứu vớt con người. Cái chết của Ngài vì nhân loại là điều không thể phủ nhận về một tình yêu tròn đầy. Ngài đã hiến trọn thân xác, trái tim, sự sống để cứu chuộc nhân loại.

Cái chết của Ngài là sự mặc khải trọn vẹn cho chúng ta về Lòng Thương Xót của Thiên Chúa. Người muốn chúng ta nhận lãnh Lòng Thương Xót và trao ban nó cho tha nhân. Vì thế, chúng ta phải yêu thương tha thứ cho anh em như Người đã đối xử với chúng ta “Thầy ban cho các con một điều răn mới là hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương các con” (Ga 13,34).

Cuộc sống sẽ chẳng có giá trị, nếu ai cũng chỉ biết tích góp cho mình mà không biết chia sẻ cho người khác. Cuộc đời sẽ mất hết ý nghĩa, nếu ai cũng lo bảo vệ trái tim của mình cho tròn, cho sáng, cho mạnh, cho bóng, nhưng lại không đưa sự sống, sức mạnh và niềm vui được đến người khác. Trái tim đẹp khi biết ngày đêm làm việc liên lỉ, không ngừng đập từng tiếng đập của hy vọng, của tin yêu và phó thác, để toàn thân được lan tỏa bằng từ tốn, nhân hậu, nhẫn nại, yêu thương và sẵn sàng hy sinh để phục vụ tha nhân, mang lại ý nghĩa cho cuộc sống.

Sinh ra làm người ai mà chẳng muốn yêu và được yêu; ai mà chẳng muốn được hạnh phúc chứ không phải đau khổ. Hạnh phúc đời này chỉ là tạm bợ. Chúng ta cần phải tìm cho mình được hạnh phúc thật, tồn tại vĩnh cửu. Thứ hạnh phúc trọn vẹn này chỉ có ở nơi Chúa, Đấng chính là nguồn hạnh phúc. Vậy để được hạnh phúc thật, thánh Phao-lô khuyên chúng ta, không có gì khác hơn là:

“Anh em hãy có lòng thương cảm, nhân hậu, khiêm nhu, hiền hòa và nhẫn nại. Hãy chịu đựng và tha thứ cho nhau, nếu trong anh em người này có điều gì phải trách móc người kia. Chúa đã tha thứ cho anh em, thì anh em cũng vậy, anh em phải tha thứ cho nhau. Trên hết mọi đức tính, anh em phải có lòng bác ái: đó là mối dây liên kết tuyệt hảo” (Cl 3, 12-14).  

Ước mong rằng mỗi người chúng ta sẽ tìm ra một cách riêng để tạo cho mình có được “trái tim hoàn hảo” như Chúa muốn, riêng tôi xin được mượn lời nhắc nhở của thánh Phao-lô tông đồ trên đây để như một phương thế giúp tôi và tất cả chúng ta xếp được những viên gạch đầu tiên xây nên ngôi nhà trái tim Tình Yêu của Chúa trong trái tim mình.

M. Kim Thu, AIVR

Facebook
Twitter
Email
Print
Scroll to Top