Thông điệp người chết gửi người sống

Con chào Cha,

Con là cô bé sinh viên Trường Luật trong nhóm Sinh viên Công giáo ngày xưa. Giờ con ra trường được hai năm rồi. Con vẫn ở nhà. Con đã không được may mắn như mọi người Cha ạ. Vì bệnh tật, con đã mất đi một cánh tay trái, nhưng lúc nào con cũng vui vẻ để sống. Dù cuộc sống có thế nào đi nữa, con biết Chúa vẫn thương con nhiều và cho con sức mạnh, niềm tin để vượt qua tất cả. Con cũng mong Cha cầu nguyện cho con nhiều.

Con chúc Cha tràn đầy hồng ân Thiên Chúa và hoàn thành tốt sứ mệnh của mình.

Đây là lá thư của bạn Maria Hạnh, thuộc nhóm SVCG Hà Nam gửi cho tôi vào dịp đầu năm 2009. Tôi đã trả lời cho Hạnh trong một bài viết có tựa đề: Thư gửi một bạn trẻ. Gần một năm đã trôi qua, tôi không có tin tức gì của em. Chiều nay, có một bạn trong nhóm SVCG Hà Nam báo tin cho tôi biết em đã vĩnh viễn ra đi cách đây 2 ngày. Cái chết của em không làm tôi bất ngờ, bởi em đã bị bệnh cũng đến hai năm rồi. Chính tôi đã xức dầu cho em khi em vừa nhập viện. Hôm nay, tôi không viết cho em bởi em làm sao có thể đọc được những dòng này. Nhưng tôi muốn thay em, viết một thông điệp gửi các bạn trẻ.

Chào tất cả các bạn trẻ,

Thế là sau nhiều ngày chống chọi với căn bệnh ung thư, mình đã vĩnh viễn rời xa thế giới loài người. Mình được chôn cất chiều qua. Thân xác mình đang tan biến trong lòng Đất mẹ. Lời đầu tiên mình muốn nói với các bạn đó là một ngày nào đó, các bạn cũng sẽ như mình, tức là các bạn sẽ phải chết. Cái chết là lẽ tự nhiên của con người nhưng con người lại hay quên. Con người tưởng có thể sống mãi. Vì thế mà họ bám víu nhiều quá vào cuộc sống trần gian. Khi ý thức mình sẽ phải chết, các bạn sẽ nhẹ nhàng và thanh thoát hơn. Các bạn sẽ phải chuẩn bị những gì tốt nhất cho mình để khi Chúa gọi, các bạn có thể thanh thản ra đi về với Ngài.

Các bạn hãy luôn tỉnh thức và sẵn sàng vì không biết ngày nào giờ nào mình sẽ phải chết. Mình cũng không bao giờ ngờ rằng mình ra đi vào cái tuổi 25. Và nhiều người trong các bạn chắc cũng nghĩ như mình. Chúng ta thường cho rằng mình còn trẻ thì sao mà chết được. Nhưng thần chết gõ cửa, nhiều người trong chúng ta đã không chuẩn bị kịp. Nhìn cái thân xác mình đang rũa ra, mình muốn nói với các bạn rằng, các bạn đừng chiều chuộng thân xác cách thái quá. Các bạn đừng sống trong trụy lạc. Đừng nuông chiều thân xác cách vô độ. Hãy biết sống chừng mực và tiết độ. Hạnh phúc đích thực là khi ta làm chủ được thân xác. Khi đó, thân xác và linh hồn sẽ là bạn đồng hành tốt của nhau. Khi đó sẽ không có xung đột xảy ra trong tâm hồn.

Các bạn hãy dành thời gian tìm hiểu về chính bản thân mình. Mình thấy nhiều người giỏi giang và biết rất nhiều thứ nhưng lại không biết gì về chính mình cả. Điều tối thiểu các bạn cần luôn ghi nhớ là con người không phải chỉ có vật chất, mà còn có một hồn thiêng bất tử. Cái chết không phải là chấm dứt mà là bắt đầu một cuộc sống mới, cuộc sống viên mãn và tròn đầy. Vì có hồn thiêng bất tử nên con người luôn hướng vọng về cõi Vô biên và tuyệt đối. Các bạn hãy dành thời gian để thinh lặng vì thinh lặng cần thiết cho linh hồn biết bao. Mỗi ngày sống, dù bận rộn thế nào, các bạn cũng hãy dành riêng những giây phút thinh lặng để nguyện cầu và gặp gỡ Chúa. Thiếu những giây phút ấy, cuộc sống của các bạn sẽ trở nên mất cân bằng.

Khi còn ngồi trên giảng đường Đại học, mình cũng có nhiều nỗi lo lắng. Mình lo học hành sao cho tốt để có một tấm bằng tốt nghiệp hạng tương đối. Mình lo làm sao ra trường kiếm được việc làm. Mình lo làm sao tìm được một người bạn đời phù hợp. Những nỗi lo âu ấy khiến mình gần như đánh mất cuộc sống hiện tại. Giờ đây mình mới nhận ra rằng sống đich thực là sống hiện tại. Đánh mất hiện tại là mất tất cả. Người chết chẳng còn lo âu nữa. Mọi căng thẳng cũng tiêu tan. Nếu các bạn còn đang lo âu, băn khoăn và trăn trở, mình khuyên các bạn hãy chấm dứt. Các bạn hãy chú tâm vào giây phút hiện tại. Đó là tất cả những gì các bạn có thể làm.

Khi còn là sinh viên, mình cũng hay cáu gắt và bực mình với bạn bè. Mình luôn mong muốn họ thay đổi cho phù hợp với điều mình mong muốn. Giờ đây mình nhận ra rằng làm như thế là mình đã quá ích kỷ. Mình bắt người khác làm theo ý mình. Bắt người khác thay đổi có lẽ cũng là thái độ của nhiều người trong các bạn. Mình mong các bạn hãy quay về với chính bản thân mình. Chúng ta không có quyền đòi hỏi ai thay đổi cả. Chúng ta chỉ có thể thay đổi bản thân mình mà thôi. Và khi mình thay đổi thì mọi cái xung quanh mình sẽ thay đổi theo.

Tất cả mọi cái sẽ qua đi, chỉ có tình yêu đích thực là tồn tại. Các bạn sẽ phải bỏ lại tất cả ở trên trần gian. Hành trang duy nhất các bạn mang theo xuống nấm mồ là tình yêu: Tình yêu dành cho Chúa, cho chính mình và cho tha nhân. Mình cầu chúc cho tất cả các bạn hãy luôn sống trong tình yêu. Hãy yêu thương nhau như Chúa đã yêu thương chúng ta. Nếu tất cả cuộc đời của các bạn là tình yêu, các bạn sẽ không sợ chết. Tình yêu xua tan mọi sợ hãi. Các bạn sẽ thanh thản ra đi về với Đấng là Tình Yêu tuyệt đối và vĩnh cửu.

Cầu chúc các bạn có một mùa Vọng sốt sáng và một đại lễ Giáng sinh với nhiều niềm vui và an bình. Hẹn ngày tái ngộ trên Thiên Quốc.

Maria Hạnh

Thế À.

Share on print
Print
Share on email
Email

Tin Mới Nhận

Scroll to Top