Ơn gọi cho tôi

Cây cà chua hôm trước tôi kể với bạn đã hoàn thành “sứ mệnh” của nó, đó là vươn thẳng mình lên và sinh hoa trái. Liệu có thể nói “ơn gọi” của nó là vươn lên theo tiếng gọi của Trời Cao và đáp lại bằng việc sinh trái cho đời cho người không?  Nó chỉ giữ lại cho mình duy nhất sự héo mòn úa tàn để trở về với mặt đất như một lời cảm ơn với lòng đất mẹ đã dưỡng nuôi. Không biết tôi có lẩn thẩn không khi chợt nghĩ ơn gọi của muôn loài là “đi ra” không hướng về mình, nhưng thuộc về và phục vụ cho đời cho người. Nhưng ơn gọi của con người là gì nếu không phải là nằm trong ơn gọi phổ quát mà Thiên Chúa, Đấng Tạo Hóa đã dành cho muôn vật muôn loài?

“Ơn gọi của tôi là gì vậy nhỉ?” – tôi tự hỏi mình mỗi khi nghĩ đến cây cà chua. Tôi quyết định đọc lại những điều Đức Thánh Cha Phanxicô viết cho người trẻ trong tông huấn Christus Vivit – Đức Kitô Sống! Tôi thực sự cảm nhận được tình yêu mà Đức Phanxicô dành cho người trẻ qua ngôn ngữ tha thiết và có thể nói là say mê, thao thức với những tâm hồn trẻ trung ấy.

Ngài viết: “Ơn gọi riêng của bạn không hệ tại duy chỉ ở công việc bạn làm, dù đó là một sự diễn tả của nó. Ơn gọi riêng của bạn là điều gì hơn thế nữa, đó là một đường lối giúp cho các nỗ lực và hành động của bạn được điều hướng về phía phục vụ người khác(Số 255).

Hướng về người khác ư? Thế chẳng phải là ra khỏi mình à? Suy nghĩ như vậy, tôi chợt nhớ đến câu nói của một vị thánh: “Mọi Ơn gọi đều là một cuộc Xuất Hành”. Vậy, thiết nghĩ chúng ta cũng phải “ra đi” để tìm hiểu về ơn gọi của mình chứ nhỉ?

Hãy thử bắt đầu với Ngôi Hai Thiên Chúa, Đấng mà thánh Gioan nói rằng “hằng ở cung lòng Chúa Cha” (Ga 1,18), vậy mà Ngài đã vâng theo tiếng gọi Nhập Thể, nghĩa là “đi ra” để “đi đến” với thế gian; đã trút bỏ vinh quang để đến với con người trong thân phận yếu đuối; chấp nhận ra khỏi cái vô hạn vốn hằng hữu để đến với sự hữu hạn bất toàn.

Giờ thì hãy đến với tiếng gọi dành cho con người nhé!



            Khởi đầu với những trình thuật Sáng tạo, Thiên Chúa đã không dựng nên con người với chỉ một giống loài duy nhất nhưng “Thiên Chúa dựng nên con người có nam có nữ” (St 1, 27). Chính sự khác biệt giới tính ấy, khiến con người nhận ra ơn gọi “thuộc về nhau”, họ cần có nhau để bổ túc cho nhau, chỉ khi đó con người mới thực sự trở nên giống hình ảnh của Thiên Chúa. Như thế, ơn gọi ngay từ ban đầu dành cho con người đã là sự xuất hành ra khỏi mình để hướng về, để trao hiến cho người khác.

Lịch sử cứu độ được tiếp tục với những lời kêu gọi trở nên rõ ràng hơn qua các tổ phụ và các tiên tri. Nơi Abraham, ta thấy rõ tiếng gọi của một sự từ bỏ để ra đi: “Hãy rời bỏ xứ sở, nhà cha ngươi để đến nơi Ta sẽ chỉ cho” (St 12, 1). Còn nơi các ngôn sứ, ta thấy đều lặp lại lời kêu gọi, ra khỏi sự sợ hãi để đi đến với Dân Ngài và giải thoát chúng khỏi mọi tình trạng nô lệ. Có thể là nô lệ về thể xác như đối với Môsê hoặc nô lệ cho tội lỗi như Giêrêmia, Êlia…; hoặc một dạng nô lệ tinh thần của sự thất vọng như các ngôn sứ thời lưu đày. Ơn gọi của các vị này cũng là một cuộc xuất hành, một cuộc lên đường thực sự.

Bước sang đến thời Tân Ước, ta sẽ thấy tiếng gọi trở nên quyết liệt hơn vì không nằm ở việc đi ra khỏi một nơi chốn nào đó, nhưng là ra khỏi chính con người của mình, những chọn lựa để thưa vâng, sẽ trở nên khó khăn và liều lĩnh hơn.

Đức Maria chính là người được nghe tiếng gọi ấy, Maria được gọi ra khỏi sự sợ hãi, những tính toán kiểu con người để đi vào sự tin tưởng tuyệt đối nơi quyền năng của Thiên Chúa, tin tưởng vào kế hoạch cứu độ của Người. Maria được mời gọi ra khỏi sự an toàn để bước vào kế hoạch “phiêu lưu” với lời hứa của Thiên Chúa, như Đức Phanxicô đã nói. Maria được kêu gọi tiến lên trở thành môn đệ đầu tiên của Đấng Cứu Thế, Maria cũng được kêu gọi để tiến lên đồi Gôngôtha cùng chia sẻ cuộc khổ nạn đau thương với Con mình. Ơn gọi của Mẹ luôn là tiến lên mà chẳng bao giờ có dừng lại hay lùi bước.

Đến với khuôn mặt của các Tông đồ, trong Tin Mừng nhất lãm, lời mời gọi của Đức Giêsu là: “Hãy theo Tôi” (Mc 1, 17). Theo là phải từ bỏ, “các ông bỏ chài lưới” (Mc 1, 18), “các ông bỏ cha là ông Dêbêđê ở lại trên thuyền” (Mc 1, 20). Trong suốt hành trình rao giảng luôn có những tiếng gọi, có kẻ được gọi từ bỏ gia đình để đến theo Đức Giêsu làm môn đệ. Lắm kẻ được gọi nhưng lại cho về nhà, “Anh hãy về nhà với thân nhân, và thuật lại cho họ biết mọi điều Chúa đã làm cho anh, và Người đã thương anh như thế nào.’” (Mc 5, 19), tiếng gọi này không phải để theo Ngài trên hành trình lên Giêrusalem, nhưng là đi đến với người khác nói về Chúa, loan báo tình yêu của Ngài cho họ. Cũng có tiếng gọi thật âm thầm, khiến người ta phải từ bỏ mình, bỏ tính ích kỷ để thay đổi bản thân như với Dakêu, bàn tay ông đã buông bỏ để “lên đường” theo Đức Giêsu: “Phân nửa tài sản tôi xin dành cho người nghèo, tôi xin đền gấp bốn những gì đã chiếm đoạt của người khác” (Lc 19, 8). Như thế, tiếng gọi dành cho con người quả thực là một sự xuất hành, không chỉ lên đường về mặt địa lý, nhưng cũng có cuộc lên đường đầy khó khăn từ sâu thẳm tâm hồn.

Cuối cùng mọi ơn gọi chỉ thực sự được sáng tỏ nơi Thập Giá Đức Giêsu Kitô. Chính Ngài đã tự biến mình trở nên “tặng phẩm” dành cho con người, chính là nguồn ơn cứu độ cho nhân loại. Vì thế, tôi nghĩ rằng, ơn gọi dành cho con người ở mọi nơi mọi thời, ơn gọi căn cốt nhất đó là “ra khỏi sự chật hẹp của chính mình để biến mình trở thành quà tặng cho tha nhân”.

Ơn gọi của muôn loài muôn vật ngay từ thuở tạo dựng cho đến ngày nay luôn là hướng tha, nghĩa là hướng về người khác, phục vụ tha nhân chứ không phải là qui kỷ, chỉ hướng về mình. Hãy dừng lại để quan sát tạo vật ngay cả những loài vô tri bạn sẽ ngạc nhiên về ơn gọi của chúng. Và bạn sẽ thực sự ngỡ ngàng trước tạo vật có tên là “bố, mẹ”, họ thực sự là những người sống trọn vẹn ơn gọi không thuộc về mình nhưng thuộc về người khác là chính bạn đấy! Làm sao khỏi xúc động trước những con người miệt mài lao động dù lam lũ, cực nhọc, vất vả thậm chí là nguy hiểm vẫn ánh lên nụ cười niềm vui vì có thể nuôi sống gia đình, con cái.

Các bạn trẻ thân mến! Tôi nghĩ rằng, trước khi tính đến chuyện ơn gọi dâng hiến hay là lập gia đình. Bạn cần phải lắng nghe được tiếng gọi làm người, khó khăn hơn nữa đó là ơn gọi trở thành Kitô hữu thực sự. Bạn phải sống tốt tiếng gọi căn bản này, tiếng gọi dẫn bạn đến một sự đi ra khỏi lòng mình để sống vì người khác, phục vụ người khác. Tiếng gọi ấy, nói như Đức Phanxicô sẽ phải là “đường lối giúp cho các nỗ lực và hành động của bạn được điều hướng về phía phục vụ người khác” (Số 255). Nếu bạn không sống tốt ơn gọi căn bản này thì sẽ rất khó để có thể lắng nghe tiếng mời gọi trong đời sống thánh hiến hoặc là làm cha mẹ thực sự tốt lành. Bởi Đức Giêsu nói: “Ai trung tín trong việc nhỏ thì cũng trung tín trong việc lớn” (Lc 16,10).

Totus Tuus

Scroll to Top