Hãy An Tâm Đừng Sợ – Chúa nhật XIX thường niên năm A – Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

Hãy An Tâm Đừng Sợ

Suy niệm Chúa nhật XIX thường niên năm – A

(Mt 14, 22 – 33)

Êlia và Phêrô là hai nhân vật được nhắc đến nhiều trong hai tuần qua, khởi đi từ sự kiện Chúa biến hình. Êlia hiện ra đàm đạo với Chúa, có Phêrô chứng kiến (x.Mt 17, 1-9). Hôm nay, nếu Êlia chứng kiến ba sự kiện trên trái đất là gió bão, động đất và lửa, với tiếng gió hiu hiu, dù ở trong hang trên núi Horeb, ông vẫn phải phân định để nhận ra Thiên Chúa (x.1 V 19, 9a. 11-13a), còn Phêrô thì phải can đảm và vững tin lắm mới nhận ra Chúa Giêsu chính là Thiên Chúa đang mời gọi ông đi trên mặt biển.

Trước khi đề cập đến Phêrô, chúng ta không thể không nói đến các môn đệ được Chúa Giêsu “giục xuống thuyền mà qua bờ bên kia trước” (14, 22), còn dân chúng, những người Do thái được giải tán, theo một nghĩa nào đó, họ là “những người ở bên này“. Việc các môn đệ phải “sang bờ bên kia“, nghĩa là các ông phải vượt qua những thực tại hữu hình, tạm thời của thân xác, bước sang sự vĩnh cửu vô hình. Dĩ nhiên, các ông không thể cập bờ bên kia bình an mà không trải qua kinh nghiệm vắng Chúa.

Có chuyện gì mà Chúa Giêsu buộc các môn đệ phải xuống thuyền? Phải chăng là để đưa các ông ra khỏi cơn cám dỗ? Chắc chắn có một cơn giống tố trong lòng các ông và ở biển hồ Galilêa. Vì chưa hiểu phép lạ hóa bánh ra nhiều, nên các ông đã theo dân chúng muốn tung hô Chúa làm vua! Giờ đây giữa biển gầm sóng vỗ, các ông cảm thấy sợ hãi và xao xuyến biết bao!

Chúa giục các ông xuống thuyền, còn Chúa thì lại “lên núi cầu nguyện một mình” (Mt 14, 23). Người cầu nguyện cho ai? Chắc chắn là cho dân chúng vừa giải tán, sau khi đã được ăn bánh no nê, họ không biết phải làm gì, và cầu nguyện cho các môn đệ, ở giữa biển khơi đang bị kiệt sức bởi sóng đánh vì ngược gió khỏi mọi sự dữ.

Phêrô, bằng kinh nghiệm đức tin, ông nhận ra Thầy. Khi được Thầy mời gọi, ông liền xin cho được đi trên mặt nước, Chúa Giêsu đã cho ông đi (x. Mt 14, 28). Theo quan niệm của người Do thái, biển là sào huyệt của sự chết. Đi trên biển là liều chết. Chính sự rủi ro này mà khi Phêrô đáp lại lời gọi của Chúa Giêsu, “xuống khỏi thuyền, bước đi trên mặt nước” (Mt 14, 29), là ông giẫm chân trên sự chết. Nên không có lạ, khi ông nghi ngờ. Còn Chúa Giêsu đi trên mặt biển, là đi trên sự chết, thể hiện sự chiến thắng của Người trên sự dữ và sự chết. Toàn bộ mầu nhiệm Phục sinh là ở chỗ Chúa Giêsu chiến thắng sự chết và biển cả.

Chỉ khi Phêrô tin và phó thác vào Thầy, ông mới có thể đi trên mặt nước. Thấy gió mạnh, ông sợ, sự sợ hãi trước tai ương của thế gian này lại giúp cho ông tin vào quyền năng của Thầy. Chính lúc ông nghi ngờ, thôi tin vào Chúa, ông mất quyền đi trên biển, và chìm xuống. Khi đi được trên mặt nước chứng tỏ Phêrô tin, lúc chìm xuống cho thấy ông không tin. Thật là đức tin ngược đời, vì chính lúc ông không cậy dựa vào Chúa, ông bị chìm, ông lại kêu xin Chúa cứu.

Với lời kêu cứu của Phêrô: “Lạy Thầy, xin cứu con!” (Mt 14, 30) Chúa Giêsu đáp lại bằng cử chỉ và lời. Người giơ tay nắm lấy ông và trách: “Người hèn tin, tại sao mà nghi ngờ?” (Mt 14, 31) Khi gió thổi mạnh, nỗi sợ hãi và nghi ngờ về quyền năng của Chúa đột nhập vào Phêrô, một con người yếu lòng tin. Cứu ông lên khỏi nước, Chúa Giêsu dạy ông rằng, tình thầy trò không phải là đức tin của người môn đệ, nhưng là lòng trung thành của Thầy. Cảnh tượng trên phơi bày sự cao cả cũng như thấp hèn của người môn đệ. “Khi cả hai đã lên thuyền thì gió liền yên lặng. Những người ở trong thuyền đến lạy Người mà rằng: “Thật, Thầy là Con Thiên Chúa” (Mt 14, 32-33). Quả thật, niềm tin vào Con Thiên Chúa chỉ có được sau một hành trình dài của đau khổ, chết và phục sinh của Đức Giêsu Con Thiên Chúa.

Lời Chúa Giêsu nói với các môn đệ trên biển: “Thầy đây, đừng sợ. Ma đâu có xương có thịt như Thầy có đây“, cũng là lời Chúa nói với các ông sau khi Chúa phục sinh “Tại sao các con run sợ, tại sao các con nghi ngờ… chính Thầy đây, hãy xem tay chân Thầy đây”. Hai khung cảnh khác nhau về thời gian nhưng đều có một điểm chung là run sợ, kém lòng tin và nghi ngờ, cả hai lần Chúa Giêsu đều khẳng định “chính Thầy đây mà “ (x. Lc 24 ; Mt 14).

Phần chúng ta, nếu một ngày nào đó chúng ta phải đương đầu với các cơn cám dỗ không thể tránh được, hãy nhớ rằng Chúa Giêsu buộc chúng ta xuống thuyền ; từ bờ bên này sang bờ bên kia không thể không có sóng gió. Và khi chúng ta thấy những khó khăn, vất vả, mệt nhọc giữa đời vây quanh ta, thuyền của chúng ta đang ở giữa đại dương mênh mông, với những cơn sóng đang tìm cách nhấn chìm đức tin của chúng ta. Thì hãy nhớ rằng, khó khăn trong cuộc sống của chúng ta cũng giống như những cơn bão vậy. Thế nên mỗi khi gặp khó khăn, đừng lẩn tránh, hãy đối mặt với cơn bão và phải cậy dựa vào Chúa, để Chúa kéo chúng ta lên, điều đó tùy thuộc vào chúng ta có kêu xin Chúa giúp và vững tin vào Chúa không. Hãy tin rằng, Con Thiên Chúa sẽ đi trên mặt nước đến gần chúng ta, giơ tay kéo chúng ta lên; Người chỉ mong chúng ta tin tưởng tuyệt đối vào Chúa. Như Phêrô, người yếu tin, chúng ta cần có bàn tay của Chúa kéo chúng ta lên, bước vào con thuyền đời ta để đưa ta sang bờ bên kia.

Lạy Mẹ là Mẹ của lòng tín thác trọn vẹn nơi Thiên Chúa, xin giúp chúng con vững tin vào Chúa, để giữa bao bận tâm, lo lắng, khó khăn giữa biển cả cuộc đời đang làm chúng con giao động, chúng con vẫn nghe thấy lời trấn an của Chúa Giêsu, Con Mẹ nói: “Hãy yên tâm. Thầy đây, đừng sợ!” ( Mt 14, 27) Amen.

Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

Facebook
Twitter
Email
Print
Scroll to Top