Hướng nhìn lên Chúa – Suy niệm Chúa nhật XIX thường niên A

Chính Đức Giêsu đã xa lánh đám đông, “đi thuyền đến một chỗ hoang vắng riêng biệt” (Mt 14, 13) để nghỉ ngơi, cầu nguyện và hướng nhìn về lên Chúa Cha, lý do là vì dân chúng đã nhận ra Chúa là đấng Mesia và kéo đến với Người để được Người chữa bệnh và nghe lời Người giảng dạy. Trình thuật bài Tin Mừng cho thấy rằng, sau khi chữa bệnh, giảng dạy và cho dân chúng ăn no nê, “Đức Giêsu liền bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng. Giải tán họ xong, Người lên núi một mình mà cầu nguyện. Tối đến Người vẫn ở đó một mình” (Mt 14, 22-23). Chỉ còn một mình Đức Giêsu, Ngài chìm sâu trong cầu nguyện, hướng nhìn lên Chúa Cha, gặp gỡ thân tình với Chúa Cha.

Đức Giêsu chìm sâu trong cầu nguyện, nhưng Ngài không quên các môn đệ. Ngài biết họ gặp sóng to, gió lớn, đang vật lộn, đang phải lao đao, vất vả chèo chống với sóng gió trên biển. Nên Chúa xuất hiện kịp thời để cứu giúp các ông. “Vào khoảng canh tư, Người đi trên mặt biển mà đến với các môn đệ. Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hốt bảo nhau: ‘Ma đấy!’, và sợ hãi la lên” (Mt 14, 25-26). Các môn đệ lo lắng, sợ hãi, trước phong ba bão táp, lại nhìn thấy Chúa Giêsu đi trên mặt nước trong đêm tối, tưởng là ma, các ông càng hoảng sợ hơn. Các ông sợ hãi, hoảng hốt, vì kém tin, nên các ông tưởng Chúa là ma và vô cùng sợ hãi. Đức Giêsu liền lên tiếng trấn an các ông: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” (Mt 14, 27).

Khi nghe Chúa nói: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” (Mt 14, 27). Ông Phêrô liền mạnh dạn thưa với Chúa: “Thưa Ngài, nếu quả là Ngài, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Ngài” (Mt 14, 28). Ông là người duy nhất trong nhóm môn đệ dám xin điều mà không ai dám xin. Đức Giêsu nhận lời cầu xin của Phêrô, nên đã bảo ông: “Cứ đến. Ông Phêrô từ thuyền bước xuống, đi trên mặt nước, và đến với Đức Giêsu” (Mt 14, 29). Ông Phêrô bước ra khỏi thuyền mà đi trên mặt nước để đến với Chúa. Nhưng sau đó: “thấy gió thổi thì ông đâm sợ, và khi bắt đầu chìm, ông la lên: “Thưa Ngài, xin cứu con với” (Mt 14, 30). Đi trên mặt nước là một điều không tưởng, nhưng có Chúa thì có thể đi trên mặt nước một cách dễ dàng, có thể làm được những việc phi thường hơn thế nữa. Nhờ vào Chúa, ông Phêrô đã làm được điều đó. Nhưng quả thực ông đã mắc phải một sai lầm lớn là vì “thấy gió thổi thì ông đâm sợ”, vì ông nghi ngờ, đức tin của ông bị chao đảo, ông đã nhìn xuống mặt biển giông tố, ông không nhìn lên Chúa, ông quên rằng Chúa đang đứng bên cạnh ông, nên ông bị chìm xuống nước. Đáng lẽ khi gặp phong ba, báp táp, ông phải hướng lòng lên Chúa, mắt nhìn về Chúa, luôn tin tưởng phó thác trong vòng tay yêu thương và quan phòng của Chúa. Ông cần gạt bỏ hết những lối suy nghĩ trần tục, những lo lắng, sợ hãi, bối rối, loại bỏ những “vật cản” để tiến bước.

Có một câu chuyện kể rằng vào lúc mới có thuyền buồm, một cậu bé nọ xin đi biển để học làm thủy thủ. Một hôm biển có bão, người ta bảo cậu leo lên trên cột để hạ cánh buồm xuống. Leo được nửa phần đầu thì dễ dàng vì cậu đưa mắt nhìn lên bầu trời. Nhưng đến lưng chừng cậu phạm phải một sai lầm. Cậu nhìn xuống mặt nước biển trong cơn bão, thế là cậu bị chóng mặt và muốn ngã xuống. Thấy thế, một thủy thủ già la to: “Này nhóc, ngước nhìn lên bầu trời đi! Nhìn lên bầu trời đi”. Cậu bé nghe theo lời chỉ dẫn, cậu ngước nhìn lên trời và cuối cùng đã leo lên được an toàn.

Lỗi lầm của cậu bé, giống lỗi lầm của Phêrô trong bài Tin mừng hôm nay. Cậu ta đã rời mắt khỏi đích nhắm, nhìn xuống mặt biển giông tố, cậu đã bị choáng, có thể rơi xuống và bị chìm, bị vùi dập trong lòng biển, nhưng sau đó cậu nhìn lên bầu trời và cậu tiếp tục chèo lên an toàn, như Phêrô đã rời mắt khỏi Chúa Giêsu và nhìn xuống mặt biển giông tố, nên đã bị chìm xuống. Nhưng khi Phêrô bị chìm ông đã nhìn lên Chúa, cầu xin Chúa, nên ông đã được Chúa nắm tay và kéo ông lên. Quả thật, trong những phút thất bại, ông Phêrô luôn biết cầu cùng Chúa. Điều kỳ diệu là cứ mỗi lần vấp ngã, ông lại trỗi dậy, những thất bại đó đem ông đến gần Chúa hơn. Sự thất bại của ông Phêrô được Chúa cứu, đã làm ông càng thêm yêu mến Chúa hơn.

Trong đêm tối cuộc đời, nhiều khi chúng ta gặp sóng gió, bão táp, gặp gian nan khốn khó, mất bình an, bị nhận chìm xuống là vì chúng ta cậy sức riêng của mình, không nhìn lên Chúa, không tin tưởng phó thác nơi Chúa. Để đứng vững mỗi khi gặp sóng gió, bão táp trên biển đời, chúng ta hãy nhớ rằng, Chúa không bỏ rơi ta, Chúa luôn ở bên ta, như Ngài đã đến bên các môn đệ trong đêm tối trên biển, khi các ông gặp sóng to, gió lớn, khi các ông phải vất vả chèo chống. Mỗi khi ta bị gió thổi, bị sóng đánh chìm, ta hãy nhìn lên Chúa, cầu xin Người cứu giúp, như xưa Phêrô đã cầu cùng Chúa “thưa Ngài xin cứu con với” (Mt 14, 30).

Bài Tin mừng hôm nay mời gọi chúng ta hướng lòng lên Chúa, mắt nhìn về Chúa, tin tưởng phó thác trong vòng tay yêu thương và quan phòng của Chúa. Chúng ta biết rằng ở đâu có Chúa thì ở đó có bình yên, như xưa các môn đệ được bình yên khi có Chúa ở cùng: “Khi thầy trò đã lên thuyền, thì gió lặng ngay” (Mt 14, 32).

Jos. Hồng Ân

Facebook
Twitter
Email
Print
Scroll to Top