Lạy Thiên Chúa của con, Sao Ngài bỏ rơi con? – Suy niệm Chúa Nhật Lễ Lá – Năm B

Từ Trên cây thập giá, Thánh Marcô tường thuật lại cho chúng ta lời nói cuối cùng của Chúa Giê-su: “Lạy Thiên Chúa, Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con?” (Mc 15,34). Trên đồi Golgotha chiều ấy, Giê-su trần trụi trên Thập giá. Không có ai đứng dưới cây thập giá mà chỉ có một số phụ nữ đứng xa xa mà nhìn. Chúa hoàn toàn cô đơn. Mọi người đã bỏ rơi Ngài. Và trong nội tâm sâu thẳm của Chúa, Ngài cũng cảm nhận dường như Thiên Chúa cũng bỏ rơi Ngài. Sau lời nói cuối cùng này, Chúa kêu lớn tiếng rồi trút hơi thở. Chứng kiến cái chết của Chúa, một viên đại đội trưởng đứng đối diện với Chúa thấy Người tắt thở như vậy liền nói: Quả thật, người này là Con Thiên Chúa. (x Mc 15,39). Tôi thích câu nói này của viên đại đội trưởng. Ông không nói vị thánh này, hay ông chúa này là Con Thiên Chúa. Ông chỉ thốt lên NGƯỜI này là Con Thiên Chúa.

Là một con người với thân xác nặng nề, Chúa cũng giống như bạn và tôi.

Chúa cảm thấy bị bỏ rơi khi nhìn thấy một đám đông hung tợn. Họ lên án Chúa và hô lên đóng đinh Chúa vào thập giá. Chúa là đấng vô tội nhưng lại bị kết án như tội nhân. Không ai tìm được chứng tố cáo Chúa. Cuối cùng, Chúa bị kết án chỉ bởi vì Ngài dám xưng mình là Con Thiên Chúa. Thật đáng nực cười biết bao khi Đấng đến từ cung lòng Thiên Chúa, lại bị kết án bởi Ngài nhận thật về điều đó. Kẻ giết người thì được tha còn người vô tội lại bị đóng đinh vào thập giá.

Chúa cảm thấy bị bỏ rơi khi trong nhóm 12 thân tín lại có những người phản bội. Giuđa bán đứng Thầy mình để lấy tiền. Dấu hiệu để người ta bắt Chúa là một nụ hôn. Thật nghiệt ngã biết bao. Nụ hôn là dấu chỉ của tình yêu lại trở thành dấu hiệu của phản bội. Phê-rô, vị tông đồ trưởng đầy nhiệt huyết khi theo Chúa. Ông quyết tâm dù phải chết cùng thầy, ông cũng không chối thầy. Thế mà chỉ phải đối diện với một đầy tớ gái, ông đã không đủ can đảm để nhận mình là đệ tử của Giê-su. Và khi gà chưa gáy lần thứ hai thì ông đã chối thầy đến ba lần. Một người bán, một người chối, còn nỗi đau nào lớn hơn cho một người thầy đã vất vả dạy dỗ học trò?

Chúa cảm thấy bị bỏ rơi khi mà tất cả mọi người đều nhục mạ Chúa. Chúa phải chịu đánh đòn, đội vòng gai và vác thập giá bước đi trong sự nhạo cười của đám đông. Ngay cả nhóm môn đệ thân tín nhất cũng không thể thức và nguyện cầu cùng Chúa. Trong giờ phút quyết định của sống và chết, Chúa cũng buồn sầu đến chết được. Ngài mời ba môn đệ thân tín cùng cầu nguyện với Ngài. Nhưng rồi các ông ngủ gục. Có vẻ như không chỉ có ba môn đệ thân tín ngủ, mà cả trần gian này đều ngủ. Không mấy ai thức cả. Vì thế mà Chúa thấy cô đơn lạc lõng làm sao.

Và cuối cùng trên thập giá, Giê-su thốt lên những lời cuối cùng rất đỗi con người: Chúa ơi sao Chúa bỏ con?

Chúng ta đã quá quen thuộc với việc thần thánh hóa Chúa Giê-su đến nỗi quên luôn khía cạnh con người của Ngài. Cái gì chúng ta cũng coi như là Chúa làm nên dễ dàng. Chúng ta thường hay nói với nhau rằng cái đó thì chỉ Chúa mới làm được còn mình là con người làm sao mà làm được. Vì thế, chúng ta không chịu làm và không dám làm. Tôi nhớ có lần giải thích cho một số người lời nói của Chúa: “Anh em hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho kẻ ngược đãi anh em” (Mt 5,43). Có một người nói với tôi rằng yêu kẻ thù thì chúng con chịu không làm được. Chúa mới làm được thôi. Con là con người thì làm sao mà làm được điều đó. Hôm nay tôi khẳng định lại với các bạn rằng câu nói trên của Chúa, chúng ta hoàn toàn có thể làm được. Chỉ có tình yêu mới hóa giải được hận thù. Bao lâu chúng ta chưa tha thứ thì bấy lâu chúng ta còn nô lệ cho chính bản thân mình. Chúng ta sẽ chẳng bao giờ có được giây phút bình yên.

Chúa nhật Lễ Lá hôm nay khởi đầu tuần Thánh, tuần thương khó của Chúa, tôi mời bạn hãy đọc lại cuộc thương khó của Chúa trong Tin Mừng. Hãy nhìn Giê-su như một con người thực thụ để bạn có thể hiểu và rút ra được bài học cho riêng mình. Chúa đã trải qua tất cả mọi cung bậc cảm xúc của kiếp người và Ngài đã chiến thắng. Ngài chiến thắng không phải bằng sức lực của riêng mình mà là sức mạnh đến từ chính Chúa Cha, Đấng Ngài luôn kết hợp nên một. Cuộc sống của bạn và tôi mỗi ngày cũng phải đối diện với nhiều thử thách. Đừng bao giờ chúng ta chiến đấu một mình. Hãy để cho Chúa Cha hành động trong chúng ta. Hãy để cho sức mạnh Thiên Linh hướng dẫn chúng ta. Chắc chắn c húng ta sẽ có thể vượt qua và hoàn thành tốt đẹp vai trò và sứ mạng của mình trên trần gian này.

Lm. Giuse Tạ Xuân Hòa

Share on print
Print
Share on email
Email

Tin Mới Nhận

Scroll to Top