Người chết thì sống, kẻ sống thì chết – Suy niệm lễ vọng Phục Sinh – Lm. Giuse Nguyễn Văn Hữu

NGƯỜI CHẾT THÌ SỐNG, KẺ SỐNG THÌ CHẾT

Lễ Đêm Phục Sinh A

(Mt 28,1-10)

Đức Giêsu, một người suốt đời không chịu dừng chân nơi nào, đã bị người ta đóng chặt vào thập giá. Không những thế họ còn muốn chôn vùi đời Người trong mấm mồ, lấy đá chặn cửa, niêm phong cần thận, cắt lính canh gác hẳn hoi.

Nhưng Chúa đã không chịu dừng chân trên thập giá. Người không chịu yên nghỉ đời đời trong nấm mồ. Người đã bước ra khỏi mồ, cách khải hoàn vinh thắng, vĩnh viễn đánh bại sự chết.

Lúc Người bước ra khỏi mồ, đất rung chuyển dữ dội, thiên thần Chúa từ trời xuống, đến lăn tảng đá ra, rồi ngồi lên trên… Thấy vậy, những phụ nữ ra viếng mộ sợ run lẩy bẩy, những người lính canh khiếp sợ ‘hoá ra như chết.’

Thiên thần đã trấn an các bà: “Phần các bà, các bà đừng sợ! Tôi biết các bà tìm Đức Giêsu, Đấng bị đóng đinh. Người không có ở đây, vì Người đã trỗi dạy như Người đã nói. Các bà đến mà xem chỗ Người đã nằm.”

Trấn an xong, thiên thần giao cho các bà nhiệm vụ đi báo tin cho các môn đệ: “Đức Giêsu đã trỗi dậy từ cõi chết, và Người đi Galilê trước các ông. Ở đó các ông sẽ được thấy Người.”

Các bà vội vã rời khỏi mộ, tuy sợ hãi nhưng cũng rất đỗi vui mừng, chạy về báo tin cho môn đệ Đức Giêsu hay.

Trên đường đi báo tin, Đức Giêsu Phục sinh đón gặp các bà và nói: “Chào chị em! Các bà tiến lại gần Người ôm lấy chân và bái lạy Người. Bấy giờ Đức Giêsu nói với các bà: Chị em đừng sợ! Hãy về báo cho anh em của Thày, để họ lên Galilê. Họ sẽ được gặp Thày ở đó.

Trong khi các bà vui mừng mang sứ điệp của sự sống, thì những người lính canh cũng mang một sứ điêp, nhưng là sứ điệp của sự chết. Các bà đến gặp các môn đệ mà Đức Giêsu gọi là “anh em”, bởi vì họ thi hành ý muốn của Chúa Cha. Còn những người lính canh thì đến gặp các thượng tế, là những người thi hành “các ước muốn của cha họ là ma quỷ, mà ngay từ đầu nó đã là tên sát nhân” (Ga 8,44).

Mấy ngày trước, các thượng tế và các kỳ lão đã họp với nhau để lên án tử cho Đức Giêsu, bây giờ lại họp nhau để bàn mưu ngăn chặn việc loan báo Người sống lại. Họ quyết định cho lính một số tiền lớn và bảo: “Các anh cứ nói như thế này: Ban đêm đang lúc chúng tôi ngủ, các môn đệ của hắn đã đến lấy trộm xác. Nếu sự việc này đến tai quan tổng trấn, chính chúng tôi sẽ dàn xếp với quan và lo cho các anh được vô sự.” 

Lính canh đã nhận tiền và đã làm theo lời họ dạy. Câu chuyện này được phổ biến giữa người Dothái cho đến ngày nay.

Các thượng tế đã dùng tiền bạc để chiếm được Đức Giêsu do Giuđa phản bội và bán Người, thì bây giờ họ lại dùng tiền bạc để tìm cách ém nhẹm việc Đức Giêsu sống lại.

Giuđa đã vì tiền bạc mà phản bội và bán đứng Đức Giêsu; các lính canh vì tiền bạc mà không dám nói lên sự thật về Đức Giêsu là bán đứng nhân phẩm của mình và phản bội lại cấp trên là quan Philatô; các vị thượng tế đã dùng tiền mà ém nhẹm sự thật về Đức Giêsu là phản bội lại Thiên Chúa. Sống mà như thế thì coi như đã chết. Sống mà như thế thì ‘đừng sinh ra thì hơn!’

Nhưng dù người ta tìm đủ mọi cách để phủ nhận việc Đức Giêsu Phục sinh, thì Đức Kitô vẫn Phục sinh, và những người đã gặp Đức Kitô Phục sinh không thể không làm chứng cho mọi người biết rằng: “Chúa đã sống lại và đã hiện ra với chúng tôi và với nhiều người”.

Linh mục Giuse Nguyễn Văn Hữu

Tham khảo thêm

SUY NIỆM NGÀY LỄ

Lên đầu trang