Thứ Hai sau lễ Hiển Linh

Bậc lễ: thường

Màu phụng vụ: Trắng

Ca nhập lễ

Ngày thánh đã bừng lên chiếu rọi chúng ta. Muôn dân hỡi, đến mà thờ lạy Chúa. Vì hôm nay, ánh huy hoàng rực rỡ tỏa xuống khắp cõi trần.

Lời nguyện nhập lễ

Lạy Chúa, xin chiếu giãi ánh sáng huy hoàng của Chúa vào tâm hồn chúng con. Nhờ đó, chúng con sẽ đủ sức vượt qua cuộc đời tối tăm này, và đạt tới quê trời vĩnh cửu. Chúng con cầu xin…

Bài Ðọc I: 1 Ga 3, 22 – 4, 6

“Hãy nghiệm xét các thần trí, coi có phải bởi Thiên Chúa hay không”.

Trích thư thứ nhất của Thánh Gio-an Tông đồ.

Các con thân mến, bất cứ điều gì chúng ta xin, thì chúng ta cũng lãnh nhận được nơi Chúa, vì chúng ta giữ các giới răn Người và làm điều đẹp lòng Người. Và đây là giới răn của Người: chúng ta phải tin vào thánh danh Con của Người, là Chúa Giê-su Kitô, và phải thương yêu nhau, như Người đã ban giới răn cho chúng ta. Ai giữ các giới răn của Người, thì ở trong Người và Người ở trong họ. Do điều này mà chúng ta biết Người ở trong chúng ta, đó là Thánh Thần mà Người đã ban cho chúng ta.

Các con thân mến, chớ tin bất cứ thần trí nào, nhưng hãy nghiệm xét các thần trí, coi có phải bởi Thiên Chúa hay không, vì có nhiều tiên tri giả đã xuất hiện trong thế gian. Do điều này mà các con biết là thần trí của Thiên Chúa: Thần trí nào tuyên xưng Chúa Giê-su Ki-tô đã đến trong xác phàm thì là bởi Thiên Chúa; còn thần trí nào phủ nhận Chúa Giê-su, thì không bởi Thiên Chúa mà ra, đó là thần trí của Phản Ki-tô; các con nghe nói rằng nó đến, và hiện giờ nó đã ở trong thế gian rồi.

Các con thân mến, các con bởi Thiên Chúa mà ra và đã thắng nó, vì Ðấng ở trong các con thì cao trọng hơn kẻ ở trong thế gian. Chúng thuộc về thế gian, nên nói chuyện thế gian, và thế gian nghe theo chúng. Chúng ta bởi Thiên Chúa mà ra. Ai biết Thiên Chúa, thì nghe chúng ta; còn ai không bởi Thiên Chúa, thì không nghe chúng ta. Do đó mà chúng ta biết được thần trí chân thật và thần trí dối trá.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 2, 7-8. 10-11

Ðáp: Cha sẽ cho Con được chư dân làm phần sản nghiệp (c. 8a).

Xướng: Ta sẽ tuyên rao thánh chỉ của Chúa: Chúa đã phán bảo cùng Ta: “Con là thái tử của Cha, hôm nay Cha đã sinh thành ra Con. Hãy xin Cha và Cha sẽ cho Con được chư dân làm phần sản nghiệp, và cùng kiệt cõi đất làm gia tài”. – Ðáp.

Xướng: Giờ đây, hỡi các vua, hãy nên hiểu biết; quân vương mặt đất nên giác ngộ. Hãy kính sợ làm tôi Chúa và hân hoan mừng Ngài; hãy khiếp run tỏ bày sự vâng phục Chúa. – Ðáp.

Alleluia: Mt 4,17

Alleluia, alleluia! – Dân ngồi trong tối tăm đã thấy ánh sáng huy hoàng; ánh sáng đã xuất hiện cho người ngồi trong bóng sự chết. – Alleluia.

Phúc Âm: Mt 4, 12-17. 23-25

“Nước trời đã đến gần”.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Mát-thêu.

Khi ấy, nghe tin Gio-an bị nộp, Chúa Giê-su lui về Ga-li-lê-a. Người rời bỏ Na-da-rét, đến ở miền duyên hải thành Ca-phác-na-um, giáp ranh đất Da-vu-lun và Nép-ta-li, để ứng nghiệm lời đã phán bởi miệng tiên tri I-sai-a rằng:

“Hỡi đất Da-vu-lun và đất Nép-ta-li, đường dọc theo biển, bên kia sông Gio-đan, Ga-li-lê-a của ngoại bang! Dân ngồi trong tối tăm, đã thấy ánh sáng huy hoàng, ánh sáng đã xuất hiện cho người ngồi trong bóng sự chết”. Từ bấy giờ, Chúa Giê-su bắt đầu rao giảng và nói: “Hãy hối cải, vì nước trời đã gần đến”.

Và Chúa Giê-su đi rảo quanh khắp xứ Ga-li-lê-a, dạy dỗ trong các hội đường của họ, rao giảng tin mừng nước trời, chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền trong dân. Tiếng tăm Người đồn ra khắp xứ Syria. Người ta đã đem đến cho Người đủ thứ bệnh nhân, những người mắc phải tật nguyền đau đớn, quỷ ám, kinh phong, bất toại. Người đã chữa họ lành. Dân chúng đông đảo theo Người, họ đến từ xứ Ga-li-lê-a, miền Thập Tỉnh, Giê-ru-sa-lem, Giu-đê-a và vùng bên kia sông Gio-đan.

Ðó là lời Chúa.

Lời nguyện tiến lễ

Lạy Chúa, xin chấp nhận lễ vật của chúng con và thực hiện cuộc trao đổi kỳ diệu trong thánh lễ này: là cho chúng con được đón nhận chính Chúa khi chúng con dâng tiến của lễ do Chúa tặng ban. Chúng con cầu xin…

Kinh Tiền tụng

Lời tiền tụng Lễ Hiển Linh

Ca hiệp lễ

Chúng ta đã nhìn thấy vinh quang của Ngôi Lời nhập thể, vinh quang mà Chúa Cha ban cho Người, là Con Một đầy tràn ân sủng và chân lý.

Lời nguyện hiệp lễ

Lạy Thiên Chúa toàn năng, xin nhận lời chúng con cầu nguyện: ước gì bí tích Thánh Thể không ngừng gia tăng sinh lực cho chúng con trong cuộc sống thường ngày. Chúng con cầu xin…

Suy niệm

1. CHÚA GIÊ-SU RAO GIẢNG Ở GA-LI-LÊ

(Mt 4,13-17. 23-25)

1. Nghe tin Gio-an bị bắt, Chúa Giêsu lánh về Ga-li-lê để tránh sự thù hằn của nhóm biệt phái và luật sĩ, đúng như lời tiên tri I-sai-a đã nói: dân ngồi trong bóng tối sự chết đã nhìn thấy ánh sáng của Chúa, Vì ở đó, Chúa Giê-su bắt đầu rao giảng Tin Mừng, kêu gọi mọi người sám hối và chữa lành các bệnh tật. Tiếng tăm người đồn ra khắp xứ Syria, nên dân chúng từ khắp nơi tuốn đến theo Người.

2. Ca-phác-na-um, trung tâm truyền giáo.

Khi Gio-an bị bắt cầm tù, nhiệm vụ của ông đã xong, vai phụ phải lui vào hậu trường để nhân vật chính xuất hiện. Đức Giê-su đã rời Na-da-rét đến Ga-li-lê và chọn Ca-phác-na-um làm trung tâm truyền giáo. Vùng Ga-li-lê này bị người ta khinh dể bởi vì đối với thủ đô, Ga-li-lê chỉ là tỉnh lẻ; đối với người mộ đạo sùng tín, miền này thật đáng nghi ngờ. Đó là miền hầu như thuộc ngoại bang, nơi hội tụ dân ngoại. Một dân cư phức tạp, nông dân và ngư dân có giọng nói nặng chịch vốn là đề tài phong phú cho các câu chuyện diễu cợt hằng ngày.

Thế mà tại sao Đức Giê-su lại tới cư ngụ tại Ca-phác-na-um, bên bờ hồ? Thưa Ngài chọn Ca-phác-na-um làm trung tâm truyền giáo vì ba lý do:

– Thứ nhất để thực hiện lời tiên tri I-sai-a đã loan báo từ 732 năm trước cho các chi họ sống chung đụng với các dân ngoại.

– Thứ hai Ca-phác-na-um là quê hương của bốn môn đệ đầu tiên mà có lẽ nhà ông Phê-rô là nơi thuận tiện cho việc truyền giáo.

– Thứ ba đây là lý do quan trọng nhất: để cho muôn dân được thấy “một ánh sáng huy hoàng”.

3. Nội dung việc rao giảng của Chúa Giê-su.

Có thể nói thánh Mát-thêu đã tóm gọn nội dung việc rao giảng của Chúa Giê-su trong một câu: ”Hãy sám hối, vì Nước Trời đã gần đến”. Thực ra, nội dung việc giảng dạy này đã được Gio-an Tẩy Giả rao giảng và sau này các tông đồ cũng tiếp tục thực hiện.

“Sám hối” là bước dứt khoát đầu tiên vào Nước Trời, là sức mạnh nhạy bén biến đổi đời người nên mới. Nền tảng sự hối cải là khiêm tốn, nhìn nhận sự lỗi lầm và tội lỗi của mình trước Thiên Chúa. Đề tài sám hối rất thích hợp với tâm hồn của dân Ga-li-lê. Họ thờ Thiên Chúa nhưng lòng họ bị ô nhiễm quá nhiều bóng tối sự chết, bóng tối của tà thần, của tệ đoan xã hội, của lòng tham do các dân ngoại cư ngụ, buôn bán ở Ca-phác-na-um.

Sám hối là nền tảng niềm tin của Ki-tô giáo. Một trong những nghịch lý lớn nhất của Ki-tô giáo là càng nhận ra sự nhỏ bé bất toàn của mình, con người càng lớn lên trong ân sủng của Chúa. Chính khi Gio-an Tẩy Giả nhận mình nhỏ bé, Chúa lại cho Ngài được lớn lên, chính lúc ý thức mình thấp kém, Chúa lại tôn vinh Ngài như người cao trọng nhất trong Nước Trời.

4. “Hãy sám hối vì Nước Trời đã gần đến (Mt 4,17).

Lời đầu tiên Đức Giê-su dạy khi rao giảng Tin Mừng là “Hãy sám hối”. Theo nguyên nghĩa của nó là trở lại (metanoia). Tại sao chúng ta phải quay trở lại? Vì đã đi lạc đường. Đời sống con người là một hành trình đi về quê trời. Cuộc hành trình nào cũng phải có đích đến và cuộc hành trình chỉ kết thúc khi tới đích. Trong cuộc hành trình có những người đi lạc hướng, mà nếu đã lạc hướng thì không bao giờ tới đích. Ai đã lạc hướng mà càng chạy nhanh thì càng xa đích đến. Thánh Au-gút-ti-nô khen họ là những người “bene currit, sed extra viam”: chạy nhanh đấy nhưng lạc hướng.

Điều kiện sám hối là phải “biết mình”, xem mình đang ở trong tình trạng nào và phải chỉnh hướng cuộc đời làm sao cho đúng. Cổ nhân thường nói: ”Khôn chết, dại chết, biết là sống”. Chính vì thế ông Socrate đã mở đầu triết thuyết của ông bằng câu châm ngôn nổi tiêng: “Anh hãy tự biết mình”.

5. Truyện: Tướng cướp biết sám hối.

Trong một khu rừng già núi Hắc Sơn ở nước Đức, một bọn cướp đang chia nhau chiến lợi phẩm mà chúng lấy được hồi đêm. Bọn cướp này có thói quen bán đấu giá với nhau của cải chúng cướp được, rồi sau đó chúng mới bán lại cho người khác.

Hôm ấy, món cuối cùng chúng đem ra đấu giá là một cuốn Thánh Kinh. Tên cướp đóng vai hộ giá viên giới thiệu món hàng này bằng những lời diễu cợt phạm thượng khiến cả bọn cười ồ lên. Một tên khác mở đại một trang như kiểu bói toán. Hắn chỉ vào một câu và đọc to lên rồi thêm những lời trào phúng làm cho cả bọn cười ngặt nghẹo.

Nhưng tên cầm đầu trong bọn bỗng dưng trở nên nghiêm nghị, hai tay ôm đầu rồi gục xuống tỏ vẻ suy nghĩ.  Ba mươi năm về trước, chính vào buổi sáng ngày hắn quyết định bỏ nhà ra đi, hắn đã nghe ông bố hắn đọc những lời Thánh Kinh này trong giờ kinh sáng của gia đình. Lúc này đây hắn không thể ngờ được rằng hắn lại nghe vang lên những lời ấy.

Tên cướp còn đang chúi đầu về dĩ vãng thì một đồng bọn vỗ vai hắn và bảo: ”Này, sao đàn anh có vẻ mơ mộng thế? Đàn anh muốn mua nó không? Đàn anh cần cuốn Thánh Kinh hơn đàn em đó, vì điển mặt anh hùng phạm pháp trên thế giới thì đàn anh phải là vô địch mà”.

Trước lời diễu cợt bạo gan đó, hắn chỉ chậm rải trả lời: “Mày nói đúng! Tao chính là thằng phạm tội nặng nhất. Cứ để cuốn sách cho tao, bao nhiêu cũng được”.

Bọn cướp chia tay để đem các món hàng đi bán. Riêng tên tướng cướp thì cầm cuốn Thánh Kinh, đi tìm một chỗ vắng trong rừng ở lại đó đọc Lời Chúa và ăn năn sám hối về cuộc đời tội lỗi của mình (Mỗi ngày một tin vui).

                                                                   Lm. Giu-se Đinh Lập Liễm

LỜI CHÚA MÙA GIÁNG SINH

CÁC MÙA TRONG NĂM PV

LỄ KÍNH CÁC THÁNH

Scroll to Top