Chúa Nhật X Thường Niên – Năm C

Bậc lễ: Chúa Nhật

Màu phụng vụ: Xanh

Ca nhập lễ

Chúa là sự sáng, là Đấng cứu độ tôi, tôi sợ chi ai? Chúa là Đấng phù trợ đời tôi, tôi sợ gì ai? Khi những đứa ác xông vào để xả thịt tôi, bọn thù ghét tôi sẽ siêu té và ngã gục.

Dẫn vào Thánh Lễ

Anh chị em thân mến! Toàn bộ phụng vụ Lời Chúa hôm nay đều nhắc bảo cho các tín hữu biết rằng: Thiên Chúa là sự sống của con người. Nên ngay bài sách Các Vua, tiên tri Elia đã nhân danh Thiên Chúa hằng sống mà làm cho con trai bà chủ nhà được sống lại. Qua bài Tin Mừng chính Chúa Giêsu là hiện thân của Thiên Chúa đã ban sự sống cho người con trai của một bà góa, họ đang đem đi chôn nhưng Chúa vì thương cảm sự sầu khổ, thất vọng của bà, nên cho anh ta sống lại, trước sự chứng kiến của những người dự đám tang.

Trước sự kỳ diệu, con người phải kính cẩn suy tôn và hăng hái rao giảng Người cho muôn dân thiên hạ biết Thiên Chúa quyền năng, để mọi người được hưởng ơn cứu độ như trong thư gửi tín hữu Galata mà Thánh Phaolô đã nhắc bảo.

Với niềm cảm tạ tri ân, chúng ta cùng tham dự Thánh Lễ để ngợi khen Thiên Chúa. Nhưng trước hết chúng ta hãy thành tâm hối lỗi.

Lời nguyện nhập lễ

Lạy Chúa, Chúa là nguồn phát sinh mọi điều thiện hảo, xin đáp lời con cái nài van mà soi sáng cho biết những gì là chính đáng, và giúp chúng con đủ sức thi hành. Chúng con cầu xin…

Bài Ðọc I: 1 V 17, 17-24

“Ðây, con trai bà sống lại rồi đây”.

Trích sách Các Vua quyển thứ nhất.

Trong những ngày ấy, con trai bà chủ nhà đau liệt, cơn bệnh nguy kịch đến nỗi chẳng còn hơi thở. Bà ấy liền nói với Êlia rằng: “Thưa người của Thiên Chúa, giữa tôi với ông có liên can gì? Ông đến nhà tôi để khơi lại những tội của tôi và giết chết con tôi sao?” Êlia đáp lại: “Bà hãy giao con bà cho tôi”. Rồi ông bế lấy đứa trẻ từ lòng mẹ nó, mang lên trên lầu nơi ông cư trú và đặt nó lên giường ông. Ðoạn ông kêu lên cùng Chúa rằng: “Lạy Chúa là Thiên Chúa của con, cớ sao Chúa giáng hoạ, giết con trai bà chủ nhà, nơi con cư ngụ đây?” Ông ấp mình ba lần trên đứa trẻ và kêu lên cùng Chúa rằng: “Lạy Chúa là Thiên Chúa của con, con xin Chúa cho linh hồn đứa trẻ này trở về trong nó”. Và Chúa nhậm lời Êlia, cho hồn nhập lại đứa trẻ, và nó sống lại. Êlia liền ẵm đứa trẻ xuống nhà dưới, trao lại cho mẹ nó và nói rằng: “Ðây, con trai bà sống lại rồi đây”. Bà ta thưa cùng Êlia rằng: “Bây giờ nhờ việc này, tôi biết rõ ông là người của Thiên Chúa, và lời của Chúa nơi miệng ông là lời chân thật”.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 29, 2 và 4. 5-6. 11-12a và 13b.

Ðáp: Lạy Chúa, con ca tụng Chúa vì đã giải thoát con (c. 2a).

Xướng: Lạy Chúa, con ca tụng Chúa vì đã giải thoát con, và không để quân thù hoan hỉ về con. Lạy Chúa, Ngài đã đưa linh hồn con thoát xa Âm phủ, Ngài đã cứu con khỏi số người đang bước xuống mồ.

Xướng: Các tín đồ của Chúa, hãy đàn ca mừng Chúa, và hãy cảm tạ thánh danh Ngài. Vì cơn giận của Ngài chỉ lâu trong giây phút, nhưng lòng nhân hậu của Ngài vẫn có suốt đời. Chiều hôm có gặp cảnh lệ rơi, nhưng sáng mai lại được mừng vui hoan hỉ. 

Xướng: Lạy Chúa, xin nhậm lời và xót thương con; lạy Chúa, xin Ngài gia ân cứu giúp con. Chúa đã biến đổi lời than khóc thành khúc nhạc cho con; lạy Chúa là Thiên Chúa của con, con sẽ tán tụng Chúa tới muôn đời. 

Bài Ðọc II: Gl 1, 11-19

“Người đã mạc khải cho tôi biết Con của Người, để tôi rao giảng Người cho dân ngoại”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Galata.

Anh em thân mến, tôi cho anh em biết rằng Tin Mừng do tôi rao giảng không phải thuộc về loài người, vì tôi không nhận, cũng không học với loài người, nhưng là do Ðức Giêsu Kitô mạc khải. Anh em nghe nói về đời sống của tôi trước kia khi theo đạo Do-thái: tôi đã bắt bớ và phá hoại Hội thánh của Thiên Chúa thái quá. Trong đạo Do-thái, tôi đã vượt hẳn nhiều bạn đồng giống nòi, đồng tuổi với tôi, và tôi nhiệt thành hơn bất cứ ai đối với truyền thống của cha ông tôi.

Nhưng khi Ðấng tách riêng tôi ra từ lòng mẹ và dùng ơn Người mà kêu gọi tôi, đã thương mạc khải Con Người trong tôi, để tôi rao giảng Ngài trong các dân ngoại, thì không lúc nào tôi bàn hỏi người xác thịt máu huyết, và tôi không lên Giêrusalem, để gặp các vị làm tông đồ trước tôi, nhưng tôi đi ngay đến Arabia, rồi lại trở về Ðamas. Ðoạn ba năm sau, tôi mới lên Giêrusalem để gặp Phêrô, và lưu lại với ông mười lăm ngày. Tôi không gặp một tông đồ nào khác, ngoài Giacôbê, anh em của Chúa.

Ðó là lời Chúa.

Alleluia: Mt 4, 4b

Alleluia, alleluia! – Người ta sống không nguyên bởi bánh, nhưng bởi mọi lời do miệng Thiên Chúa phán ra. – Alleluia.

Phúc Âm: Lc 7, 11-17

“Hỡi thanh niên, Ta truyền cho ngươi hãy chỗi dậy”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, Chúa Giêsu đến một thành gọi là Naim. Các môn đệ và đám đông dân chúng cùng đi với Người. Khi Người đến gần cửa thành, thì gặp người ta đang khiêng đi chôn người con trai duy nhất của một bà goá kia, và có đám đông dân thành đi đưa xác với mẹ nó. Trông thấy bà, Chúa động lòng thương và bảo bà rằng: “Ðừng khóc nữa”. Ðoạn tiến lại gần, Người chạm đến quan tài và những người khiêng đứng lại. Bấy giờ Người phán: “Hỡi thanh niên, Ta truyền cho ngươi hãy chỗi dậy”. Người chết liền ngồi lên và bắt đầu nói. Rồi Người trao lại cho mẹ nó. Mọi người đều sợ hãi và ngợi khen Thiên Chúa rằng: “Một tiên tri cao cả đã xuất hiện giữa chúng ta, và Thiên Chúa đã thăm viếng dân Người”. Và việc này đã loan truyền danh tiếng Người trong toàn cõi Giuđêa và khắp vùng lân cận.

Ðó là lời Chúa.

Lời nguyện tín hữu

Chủ tế: Anh chị em thân mến! “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống”, đó là lời quả quyết của Chúa Giêsu, chúng ta hãy luôn luôn liên kết với Ngài để được hiệp thông sự sống, trong tâm tình cảm tạ, chúng ta dâng lời nguyện xin.

1. “Đây, con trai bà sống lại rồi đây ”- Xin cho các thành phần trong Hội Thánh biết siêng năng tham dự phụng vụ sốt sáng, để được kín múc nguồn sự sống là Chúa Giêsu Thánh Thể.

2. “Người đã mạc khải cho tôi biết Con của Người”- Xin cho mọi người trên thế giới biết quan tâm săn sóc và giúp đỡ những người già cả và yếu đau để họ không cảm thấy cô đơn và thất vọng.

3. “Tôi ca tụng Chúa vì đã giải thoát tôi”,— Xin cho các dân tộc đang bị nô lệ, phải sống trong cảnh nghèo khổ lầm than được trả lại tự do và sống xứng đáng với nhân phẩm của mình.

4. “Trông thấy bà, Chúa động lòng thương” – Xin cho mọi người trong Giáo phận luôn tỉnh thức để lắng nghe những tác động của Chúa Thánh Thần, mà hoán cải đời sống và đạt đến sự hoàn thiện như Chúa muốn.

Chủ tế: Lạy Thiên Chúa là Cha đầy lòng nhân hậu, Chúa đã ban sự sống cho chúng con, và còn thiết lập những Bí Tích để chúng con có thể lớn lên và tăng thêm sự sống trong mình. Xin nhận lời chúng con cầu nguyện để càng ngày chúng con càng nhận ra tình yêu bao la của Chúa mà ca tụng ngợi khen. Chúng con cầu xin nhờ Đức Kitô Chúa chúng con.

Lời nguyện tiến lễ

Lạy Chúa chúng con dâng tiến lễ vật này, để tỏ lòng thần phục suy tôn; cúi xin Chúa vui lòng chấp nhận và cho chúng con được thêm lòng mến Chúa. Chúng con cầu xin…

Ca hiệp lễ

Chúa là sơn động chỗ tôi nương mình, là Đấng cứu độ và là sức hộ phù tôi.

Hoặc đọc:

Thiên Chúa là tình yêu, và ai ở trong tình yêu, thì ở trong Thiên Chúa, và Thiên Chúa ở trong người ấy.

Lời nguyện hiệp lễ

Lạy Chúa, xin dùng ơn thiêng của bí tích này để chữa lành và bổ dưỡng chúng con, cho chúng con thoát khỏi mọi khuynh hướng xấu và bước đi vững vàng trên con đường thánh thiện. Chúng con cầu xin.

Share on email
Email
Share on print
Print
Share on twitter
Twitter

Hãy cho họ ăn! – Chúa nhật XVII thường niên – Năm B

Nội dung của Bài đọc I trích sách Các Vua và Bài Tin Mừng Thánh Gioan của Phụng vụ Chúa nhật này cùng chung một đề tài, đó là “Bánh”. Cả hai trình thuật cùng có chung một cấu trúc văn chương. Trước hết là lệnh truyền: “Hãy cho họ ăn!”

Scroll to Top