Ngày 12/5: Thánh Nê-rê-ô. Thánh A-ki-lê-ô và thánh Păng-ra-xi-ô – Tử đạo

Lễ nhớ tùy chọn

11488 thánh nê rô ô và thánh A ki lê ô

1. Ghi nhận lịch sử – Phụng Vụ

Lễ kính hai thánh tử đạo này, nay được tách khỏi lễ của thánh Pancrace nhằm lập lại truyền thống của Giáo Hội Rôma tôn kính các thánh tử đạo trong các đại thánh đường dành riêng cho mỗi vị.

Thánh Nérée và thánh Achille được tôn sùng tại thánh đường dâng kính các vị ở nghĩa trang Domitille, bên đường Ardeatina. Nơi đây Đức Giáo Hoàng Grégoire Cả đã giảng (bài giảng thứ 38) mà người ta thường đọc trong sách nguyện thời trước. Còn thánh Pancrace được tôn kính tại thánh đường dâng kính ngài, trên đường Aurelia. Chỉ từ thế kỷ XIV Phụng Vụ Giáo triều Rôma mới gộp hai ngày lễ lại một.

Cuộc đời của hai thánh Nérée và Achille vẫn còn mờ mịt đối với các nhà viết sử. Nhưng theo các thủ bản của Đức Giáo Hoàng Damase (+ 384), cả hai vị thánh đều thuộc quân đội Rôma và trở lại với đức tin Kitô giáo. Cuộc tử đạo của các ngài diễn ra dưới thời bách hại của Diocletien (304). Cả hai bị treo lên cột. Người ta tìm thấy một trong hai cột ấy tại nghĩa trang Domitille: trên cột đó họ đọc được tên Achilleus, khắc phía trên một nhân vật đã bị chặt đầu.

Vào thế kỷ XVI, người ta chuyển thánh tích của các ngài từ đại thánh đường trên lộ Ardeatina, được Đức Giáo Hoàng Sirice xây dựng năm 390 – sang thánh đường được Đức Giáo Hoàng Lêô III dâng kính các ngài, nằm ở đầu đường Appia.

2. Thông điệp và tính thời sự

Lời cầu nguyện riêng trong lễ thánh Nérée và thánh Achille, xin các ngài “bênh vực chở che”, đã gợi lại tấm gương “anh dũng tuyên xưng đức tin qua cuộc tử đạo của các ngài”.

Hiển nhiên gương lành của các vị tử đạo tiên khởi đã thúc đẩy các ngài hy sinh mạng sống để làm chứng cho đức tin Kitô giáo. Vậy khi chiến đấu như người chiến binh anh dũng của Đức Kitô (bài đọc một: 2 Tm 1,13-14; 2,1-3), các ngài đã không sợ những người giết được thân xác mà không giết được linh hồn (bài Tin Mừng: Mt 10, 21-33). Như thế, các ngài đã hoàn thành trong thân xác mình những gì còn thiếu nơi khổ nạn của Đức Kitô “Vậy, nếu bạn ở trong số các chi thể của Đức Kitô, dù bạn là người nào hay là ai đi nữa … thì bất cứ điều gì bạn chịu do những còn thiếu trong những thống khổ của Đức Kitô ” (thánh Augustinô: Bài đọc – Kinh sách).

THÁNH PANCRACE, tử đạo (+ khoảng 304)

1. Ghi nhận lịch sử – Phụng Vụ

Pancrace (= người chiến đấu) là cậu trai mười bốn tuổi và theo truyền thuyết, chịu tử đạo hôm sau ngày rửa tội, tại Rôma, dưới thời bách hại của Diocletien, cùng lúc với Nérée và Achille. Một thánh đường rất nổi tiếng tại Rôma được xây dựng dâng kính ngài, trên đường Aurelia. Ngày xưa, ngày chúa nhật trong tuần bát nhật Phục Sinh, những người tân tòng, trong trang phục trắng (in albis) thường qui tụ quanh mộ ngài.

Việc tôn sùng ngài từ Rôma lan truyền vào Tây Phương, đặc biệt tại Anh và Pháp. Ở Anh, thánh Augustin de Cantorbéry đã dâng kính ngài một thánh đường trong thành phố giáo phận.

Thánh Pancrace được biểu hiện dưới hình một trang thanh niên, đầu đội triều thiên và tay cầm nhành lá thiên tuế tử đạo. Vào thời Trung Cổ, người ta đã đưa tên ngài vào danh sách “mười bốn thánh bảo trợ”.

2. Thông điệp và tính thời sự

Chắc chắn tuổi trẻ của thánh Pancrace đã xứng đáng cho nhiều người ngưỡng vọng đặc biệt cuộc tử đạo và việc tôn kính ngài. Như thánh Agnès ở Rôma và thánh Blandine ở Lyon, thánh Pancrace đã trở thành một mẫu gương anh dũng về đức tin và lòng can đảm cho Hội thánh toàn cầu. Quả vậy, ngay hôm nay, giới trẻ vẫn thích qui tụ bên mộ ngài ở Rôma.

Phụng Vụ Thánh lễ trình bày gương các vị Tử đạo của Ítraen. Vì lòng yêu mến lề luật Chúa, tất cả các ngài, ngay cả người trẻ tuổi nhất, đều coi thường mạng sống. “Người mẹ nói với con trai út: Con đừng sợ tên đao phủ này; nhưng hãy tỏ ra xứng đáng với các anh con mà chấp nhận cái chết để đến ngày Chúa thương xót, Người sẽ trả con và các anh con cho mẹ” (2 Mcb 7, 1…21). Cũng chủ đề này đã được thánh Bênađô minh họa trong phần Bài đọc-Kinh sách: “Emmanuel Thiên Chúa ở cùng chúng ta. Người xuống trần gian để gần gũi những tấm lòng tan vỡ, để ở cùng chúng ta, lúc chúng ta lâm cảnh ngặt nghèo. Sẽ có lúc chúng ta được đem đi trên đám mây, để nghênh đón Chúa trên không trung… bấy giờ Người sẽ là quê trời, miễn là hiện nay Người là đường cho chúng ta”.

Enzo Lodi

Facebook
Twitter
Email
Print
Scroll to Top