Ngày 28/4: Thánh Gioan Baotixita Đinh Văn Thành – Thầy Giảng (1796- 1840)

Thánh Gioan Baotixita Đinh Văn Thành sinh năm 1796 tại Nôn Khê thuộc làng An No huyện Kim Sơn tỉnh Ninh Bình. Cha mẹ ngài ngoại giáo, nếp sống gia đình bình thường.

11657 Thánh Gioan Baotixita Đinh Văn Thành

Tới năm 18 tuổi, thầy xin vào tu trong Nhà Đức Chúa Trời để học đạo và sau đó xin được rửa tội tại nhà thờ Phúc Nhạc. Sau khi học đạo và được Rửa Tội, thầy đi giúp cha Jean Bellamy, sau về giúp cha Khoan. Thầy Thành có ơn gọi làm quản lý, tính toán rất giỏi vì thế cha Khoan chỉ định thầy làm quản lý, coi sóc Nhà Đức Chúa Trời ở Đông Biên. Thầy chăm chỉ lo toan mọi công việc trong nhà, lại siêng năng giữ luật nhà, khuyên bảo và dạy dỗ anh em trong nhà cũng như giáo dân rất khôn ngoan. Tính tình hiền lành, rất dễ thương, lại tận tụy với mọi công việc đã lãnh nhận. Đối với giáo xứ, thầy phụ trách Thánh Ca, Xướng Kinh trong nhà thờ và gìn giữ trật tự trong ngoài thánh đường một cách rất chu đáo.

Trong suốt thời gian phục vụ Nhà Chung cũng như giáo xứ, thầy Đinh Văn Thành đã tỏ ra là một tu sĩ trung kiên, hết lòng phục vụ Chúa và Giáo Hội. Từ cha xứ tới giáo dân ai ai cũng khen thầy là một người Quản Lý cần mẫn, một thầy giảng nhiệt thành, luôn luôn phục vụ mọi người một cách vui vẻ, tận tụy, hoà nhã. Rất nhiều người không phải là Công giáo, nhưng sau khi được tiếp xúc với thầy và được thầy giúp đỡ, đã tới xin học đạo với thầy.

Khi thầy bị bắt, nhiều người đã thương khóc và tới xin quan tha cho thầy. Nhưng quan quân nhất định không tha và quyết định giải thầy về Ninh Bình cùng với thánh Phêrô Nguyễn Văn Hiếu và cha thánh Phaolô Phạm Khắc Khoan, Thầy Thành rất bĩnh tĩnh, vui vẻ đón nhận thánh ý Chúa.

Khi bị các quan tra vấn, thầy luôn tỏ ra can đảm, mạnh bạo nhưng khiêm tốn. Các quan hỏi gì thì thầy hiên ngang trả lời:

Tôi là người giúp việc cho đạo trưởng đây, Ngài định làm sao thì tôi cũng theo như vậy. Chúng tôi cương quyết và chắc chắn một điều là không bao giờ chúng tôi bỏ đạo, bỏ Chúa chúng tôi tôn thờ.

Quan nghiêm nghị nói:

Nếu anh không bỏ đạo, vâng lệnh đức vua thì anh sẽ phải chém đầu như những người khác. Chết như thế thì uổng quá!

– Tôi không sợ, nếu phải chết vì đạo Chúa, tôi xin sằn sàng lãnh nhận cái chết đó.

– Anh nói như thế có phải điên không? Anh không sợ chết thật à. Anh có điên không?

– Thưa quan lớn, Xin quan lớn đừng hỏi tôi như thế. Tôi đã nói hết rồi. Quan tha thì tôi cám ơn quan lớn. Quan không tha mà kết án tôi vì tôi không bỏ đạo, không bước qua Thập Giá thì tôi xin vui lòng chấp nhận.

Các quan lớn thấy thầy trả lời một cách cuơng quyết và dứt khoát như thế thì ra lệnh cho đội lính đánh 30 roi rồi bắt đeo gông cùm, dẫn giải về nhà giam từ sáng chí tối nhịn đói nhịn khát. Một thời gian các quan đã đem giam hai thầy ra riêng để khuyên dụ, nhưng sau 11 ngày quan thấy không thành công nên lại đem về giam chung với cha Khoan tới ngày bị trảm quyết.

Trước ngày bị kết án, một lần nữa các quan lại gọi thầy ra trình diện trước tòa. Các quan tỏ ra rất thương mến và cảm thông với thầy. Các quan nói:

– Đây là lần cuối cùng, thật tình chúng tôi không muốn kết án anh. Vậy anh hãy nghe chúng tôi bước qua Thập Giá chỉ một lần thôi, để chúng tôi có lý do tha cho anh. Anh biết đây là lệnh đức vua. Đức vua nghiêm cấm thứ tà đạo này. Các anh bị bọn tây dương dụ dỗ mà theo thôi.

Thầy Đinh Văn Thành trả lời một cách mạnh mẽ và đầy vẻ cương quyết:

– Thưa các quan lớn, tôi xin cảm ơn muôn ngàn lần về những lời nói của các quan. Nhưng tôi đã nói, trước sau như một, không bao giờ tôi bỏ đạo, không bao giờ tôi bước qua Thập Giá. Tôi xin sẵn lòng chịu chết vì đạo Chúa tôi. Xin các quan đừng nhiều lời nữa.

Trước thái độ cương quyết mạnh dạn của thầy, các quan quyết định làm bản án gửi về triều đình xin lãnh ý vua. Bản án gửi về kinh đô, sau nhiều ngày chờ đợi thì tới ngày 28 tháng 4 năm 1840 án lệnh từ vua Minh Mạng chuyển xuống. Các quan tỉnh Ninh Bình nhận được án lệnh thì thi hành đem thầy Gioan Baotixita Đinh Văn Thành đi xử trảm cùng với cha Khoan và thầy Hiếu. Các Ngài đã hân hoan tiến ra pháp trường để vui mừng làm nhân chứng cho Đức Tin, tin Chúa và tin Đạo Chúa. Đoàn quân binh hùng dũng đưa các Ngài tiến ra pháp trường dưới bầu trời âm u, thiếu ánh nắng mặt trời. Các chiến sĩ dũng cảm của Chúa đã lần lượt bị chém đầu. Những chiếc đầu rơi xuống, máu vọt lên nhuộm đỏ cả một vùng đất lớn. Thân xác đã nằm xuống nhưng linh hồn các Ngài đã bay bổng về trời lãnh nhận triều thiên khải hoàn trên Quê Trời.

Đức Giáo Hoàng Lêô XIII đã tôn phong các Ngài lên hàng Chân Phước ngày 27 tháng 5 năm 1900 và Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã nâng các Ngài lên hàng Hiển Thánh Tử Đạo ngày 19 tháng 6 năm 1988.

Lm. Nguyễn Ðức Việt Châu, SSS

Facebook
Twitter
Email
Print
Scroll to Top