Ngày 28/04: Thánh Lu-i đơ Mông-pho – Linh mục (1673 – 1716)

Lễ nhớ tùy chọn

11482 St louis de montfort

1. Ghi nhận lịch sử – Phụng Vụ

Louis-Marie sinh tại Bretagne, thuộc Montfort–la-Cane, năm 1673. Trước tiên ngài học tại trường các tu sĩ Dòng Tên ở Rennes, trước khi vào Đại Chủng viện Xuân Bích, để chuẩn bị cho việc đào tạo làm linh mục tại Paris. Được thụ phong linh mục năm 1700, ngài dấn thân truyền giáo tại vùng nông thôn thuộc miền Tây và miền Trung nước Pháp. Ngài nói: “Tôi muốn dạy giáo lý cho các người nông dân”. Khi vào làng và lưu lại ở đó, đôi khi bị dân làng xua đuổi, nhưng ngài cũng được tiếp nhận và nhiều người lắng nghe. Ngài dành nhiều thời giờ để ban bí tích hoà giải. Không bao giờ ngài dùng bữa mà không mời một người nào cùng ăn và tự mình phục vụ kẻ ấy.

Tại Poitiers, Cha Louis-Marie tổ chức lại bệnh viện thành phố và thành lập Dòng Nữ tử khôn ngoan năm 1703. Năm 1706 để ghi nhận sự hoạt động truyền giáo phi thường của Cha Louis-Marie, Đức Giáo Hoàng Clément XI phong ngài làm “Thừa sai tông tòa tại Pháp”. Vinh dự này giúp ngài thành lập Tu hội Đức Mẹ Thừa Sai là tu hội các nhà truyền giáo ở nông thôn mà ngài đã từng muốn thành lập từ năm 1705.

Louis-Marie qua đời lúc bốn mươi ba tuổi do bởi kiệt sức và các khổ chế. Ngài được Đức Giáo Hoàng Piô XII phong thánh năm 1947.

Ngày nay, sứ điệp của thánh Grignon de Montfort được tiếp tục thực hiện qua các môn đệ của ngài là: những tu sĩ Dòng Montfort, các Nữ tử khôn ngoan và các Anh em Dòng thánh Gabriel. Đặc biệt, các tu sĩ này luôn chuyên cần giảng dạy để gợi cho mọi người nhớ đến trọng tâm của ơn đoàn sủng nơi thánh Louis-Marie là: người Ki-tô-hữu phải được nuôi dưỡng bởi lẽ khôn ngoan đích thực và biết tìm kiếm đời mình nhờ sự nâng đỡ của Đức Trinh nữ Maria.

Grignon de Montfort cũng là tác giả của nhiều khảo luận về linh đạo và nhiều bản thánh ca. Chúng ta chỉ nhắc lại khảo luận của ngài là tác phẩm Lòng say mê lẽ khôn ngoan đời đời, được viết khoảng năm 1703 – 1704, vào lúc ngài quá say mê sự khôn ngoan. Không chỉ là một bản luận thuyết suông, tác phẩm còn trao lại cho chúng ta chứng từ về một cảm nghiệm thiêng liêng cao cả. Các chủ đề chính trong cuốn Lòng say mê khôn ngoan đời đời được lấy lại từ “khảo luận lòng sùng kính đích thực đối với Đức Maria.” Tập sách nhỏ quí báu này chỉ được xuất bản vào thế kỷ XIX và đã trở thành tác phẩm văn học về linh đạo được ưa chuộng nhất. Chắc hẳn tác phẩm này đã góp phần lớn nhất trong việc làm cho mọi người biết được cha Montfort là vị tôn sư về linh đạo đích thực.

2. Thông điệp và tính thời sự

a. Thánh Louis-Marie được Phụng Vụ kính nhớ như là “vị Tông Đồ của Mầu nhiệm Thánh giá và là người tôi trung phi thường của Đức Trinh nữ Ma-ri-a” (lời nguyện riêng)

Ngài thường tự hỏi: “Làm sao chúng ta yêu được những gì chúng ta không biết ? Làm sao chúng ta yêu say mê những gì chúng ta chỉ biết cách bất toàn ? Tại sao chúng ta ít yêu thích lẽ Khôn Ngoan đời đời và đã được nhập thể, đó là Đức Giêsu rất đáng yêu và đáng tôn thờ, nếu không phải là vì chúng ta không biết được hoặc biết quá ít về lẽ Khôn Ngoan đó ?” (Lòng say mê lẽ Khôn Ngoan đời đời 1,8). Vậy, đối với nhà linh đạo vĩ đại dư đầy sự khôn ngoan này, điều quan trọng chính là “biết nếm hưởng và làm cho các tâm hồn khác được nếm hưởng Đức Giêsu Kitô, lẽ khôn ngoan nhập thể”. Khi trích dẫn lời của thánh nữ Marie-Madeleine de Pazzi: “Ôi ! tình yêu ! ôi Giêsu tình yêu !Ngài ít được người ta biết đến dường bao !” hay lời của Phanxicô Assise: “Giêsu là người yêu chịu đóng đinh của tôi, đã không được người đời biết đến ! Giêsu, người yêu của tôi, đã không được người đời yêu mến !” (Ib. XIII, 166), Grignon de Montfort còn nói thêm: “Trong mọi lý lẽ giục chúng ta yêu mến Đức Giêsu Kitô, lý lẽ mạnh nhất đối với tôi là các khổ hình Người cam chịu để chứng tỏ tình yêu của Người cho chúng ta”. Vì thế: “Mầu nhiệm cao cả nhất về lẽ Khôn Ngoan đời đời, đó chính là Thánh giá”. (Ib. XIV, 167). “Lẽ Khôn ngoan đã mang lấy và tìm kiếm Thánh giá với niềm vui khôn tả suốt cả đời mình. Cuộc đời ấy cũng chỉ là một Thánh giá trường kỳ” (Ib. XIV, 170). “Không bao giờ có Thánh giá mà không Giêsu, và cũng không bao giờ có Giêsu mà lại không có Thánh giá”. (Ib. XIV, 172).

b. Với tư cách là “người tôi trung phi thường của Đức Trinh nữ Maria” thánh Louis-Marie – qua tác phẩm của mình – muốn bày tỏ chiều kích cơ bản về ki-tô-luận trong lời rao giảng. Ngài nói: “Chính nhờ Rất thánh Nữ Đồng trinh Maria mà Đức Giêsu Kitô đến trần thế, và cũng chính nhờ Mẹ mà Người phải thống trị trần thế” (khảo luận “Lòng sùng kính đích thực đối với Đức Trinh nữ Maria 1), “… Lòng tôn sùng này cần thiết cho chúng ta để gặp được Đức Giêsu Kitô cách hoàn hảo, yêu mến Người dịu dàng và phục vụ Người tín trung” (Ib.62). “… Chúng ta cùng tự hiến cho rất thánh Nữ Đồng Trinh và cho Đức Giêsu Kitô; cho rất thánh Nữ Đồng Trinh như là phương thế tuyệt hảo mà Đức Giêsu Kitô đã chọn để hiệp nhất với chúng ta và chúng ta kết hợp với Người; cho Đức Giêsu Kitô như là cùng đích của chúng ta, nơi Người chúng ta nhận được sự sống, Người là Đấng cứu thế và là Thiên Chúa chúng ta” (Ib. 125).

Khi giải thích sách Tin Mừng của Gioan: Kể từ giờ đó, người môn đệ rước Bà về nhà mình (19,27), Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II gợi lại tính hiện thực trong linh đạo của Grignon de Montfort: “Trong nhiều chứng nhân và các bậc thầy về nền linh đạo này (linh đạo Maria), tôi thích gợi lại gương mặt của thánh Louis-Marie Grignon de Montfort. Ngài đề nghị các Ki-tô hữu tận hiến cho Đức Kitô qua tay Mẹ Maria như phương thế hữu hiệu để sống trung tín các lời khấn hứa khi chịu phép rửa tội” (Thông điệp Mẹ Đấng Cứu Thế, số 48).

Enzo Lodi

Facebook
Twitter
Email
Print
Scroll to Top