Ngày 17/6: Thánh Phêrô Đa – Thợ Mộc (1802-1862)

Thánh Phêrô Đa sinh khoảng năm 1802 trong một gia đình lao động, nghèo khó thuộc làng Ngọc Cục (nay đổi là Ngọc Tiên) thuộc xứ Lục Thủy, địa phận Trung Đàng Ngoài, phủ Xuân Trường, huyện Giao Thủy, tỉnh Nam Định nay thuộc giáo phận Bùi Chu.

14388 St. PheroDa

Cha là ông Đa Minh Trương, mẹ là người lương, nhưng người cha rất ngoan đạo nên dạy dỗ con cái chu đáo, đức tin rất vững chắc. Ông làm nghề thợ mộc tuy vất vả nhưng ông vẫn trung thành giữ công tác giật chuông và dọn dẹp nhà thờ nhà xứ một cách rất chăm chỉ gương mẫu.

Thánh Phêrô Đa được thừa hưởng một nền giáo dục tôn giáo vững chắc cho nên khi lập gia đình Ngài cũng là một gia trưởng gương mẫu. Đời sống của Ngài là một đời sống của một người nhà quê làm nghề thợ mộc bình dị, an phận với cuộc sống bình thường. Ban ngày đi làm, sáng tối đọc kinh cầu nguyện, lo lắng dạy dỗ con cái nên người lương thiện. Cuộc sống ngày này qua ngày khác chỉ có thế thôi.

Nhưng đâu có ngờ, một ngày không đẹp trời sóng gió từ triều đình đổ xuống! Lệnh phận sáp người Công giáo được ban hành. Bao nhiêu làng mạc và gia đình Công giáo bị tàn phá, lao đao! Gia đình thánh Phêrô Đa cũng chung một số phận ấy với bao người Công giáo khác. Làng Ngọc Cục có hàng loạt người bị bắt, bị phân sáp và bị tàn phá! Theo lịch sử ghi lại thì thánh Phêrô Đa bị bắt cùng với một số đông người trong xứ Lục Thủy vào cuối thời thi hành chiếu chỉ Phân Sáp của triều vua Tự Đức. Lúc ấy Ngài đã 60 tuổi.

Thánh Phêrô Đa bị bắt bị đeo gông và xiềng xích tay chân luôn, giải về giam tại phủ Xuân Trường cùng với một số người khác nữa. Tại đây bị tra tấn và ép buộc đạp lên Thánh Giá nhưng Ngài cương quyết nhất định không chịu tuân hành nên lại bị đánh rất tàn ác rồi sau đó bị đưa tới giam giữ tại làng Quán Linh, huyện Vụ Bản và Quỳnh Côi. Tại đây Ngài phải chịu nhiều trận đòn cũng như tra tấn dã mạn và nhiều khổ hình thật kinh hoàng. Nhưng dù bất cứ cuộc tra tấn hay đòn vọt cực kỳ dã man thì người đầy tớ Chúa Kitô luôn tỏ ra là người anh hùng, không hề bị nao núng, khiếp sợ, không hề than van hay lùi bước.

Lần cuối cùng là ngày 15 tháng 6 năm 1862, Ngài bị đưa tới trước mặt quan Tổng đốc, quan khuyên dụ bước qua Thánh Giá thì quan cho về với vợ con và quan sẽ trọng thưởng vàng bạc, Ngài  dõng dạc trả lời quan:

– “Nếu quan tha và cho về với gia đình thì tôi cám ơn quan, còn viêc bước lên ảnh tượng của Chúa tôi thì dứt khoát là không bao giờ tôi nghe quan”.

Quan Tổng đốc nổi giận ra lệnh tống giam và làm án phải thiêu thân.

Ngày 17 tháng 6 năm 1862 người thợ mộc chứng nhân Đức Tin, tôi tớ trung kiên của Chúa Kitô  hân hoan bước theo đội quân lý hình tới nơi đống củi đang bập bùng bốc cháy, thánh Phêrô Đa bị trói rồi bị ném vào đống củi đang cháy lớn. Ngài lớn tiếng cầu nguyện, dâng phó linh hồn cho Chúa. Lời cầu nguyện nhỏ dần trong khi đống củi mỗi lúc một bập bùng bốc cháy dữ dội hơn. Mọi người đứng chung quanh được diễm phúc chứng kiến cái chết anh hùng của người tôi tớ Chúa đều nói rằng khi bị ném vào đống lửa Ngài tỏ ra rất vui mừng, tươi cười từ giã mọi người, không hề sợ hãi. Khi mùi khét đã bốc lên và ngọn lửa đã tàn, người lý hính thấy Ngài hình như chưa chết nên lấy gươm vung lên chém bay đầu vị tử đạo rơi xuống đất. Như vậy thánh Phêrô Đa chết vì Đức Tin, chết để minh chứng và làm chứng nhân cho Chúa tới hai lần chết. Một lần chết vì bị thiêu sống và một nữa chết vì bị chém đầu!

Sau đó, bà vợ và họ hàng thân quyến đã xin xác và an táng Ngài ngay tại nơi Ngài đã anh dũng lãnh nhận triều thiên tử đạo. Hôm đó là ngày 17 tháng 6 năm 1862.

Khi việc bách đạo đã lắng dịu thì giáo dân xứ Ngọc Tiên đã cải táng và rước Ngài về nhà thờ của giáo xứ quê hương của Ngài. Ngày 29 tháng 4 năm 1951, Đức Giáo Hoàng Piô XII đã suy tôn người thợ mộc nghèo nàn xứ Ngọc Tiên là Phêrô Đa lên bậc Chân Phước và Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã nâng Ngài lên hàng Hiển Thánh Tử Đao Việt Nam ngày 19 tháng 6 năm 1988. 

Lm. Nguyễn Ðức Việt Châu, SSS

Facebook
Twitter
Email
Print
Scroll to Top